Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Mà tại sao ta cứ miên man thế? Tại sao ư? Vì ta ngại. Tại sao mọi người lại ngủ được.
Cười mãi cả đời không làm nên trò gì, lại làm người khác khóc. Đi xuôi từ Thanh Xuân hướng vào Hà Đông. Và trong những thời điểm đó, bạn thường làm ra thơ.
Mẹ kéo tóc bạn một lúc không ăn thua, đành sang phòng bên nghỉ trưa. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ. Còn với những dòng này, với sự kiên quyết bỏ học và một sự dối trá có hệ thống.
Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói. Những cái đó rồi sẽ đến, không tránh được. Cũng như những cơn đau ứ dồn trong ngực, trong họng, trong mắt, trên lưng, nhè nhẹ nơi đầu ngón tay, chúng cũng quen với mình rồi.
Bạn bảo chị: Đọc sách gì không mang vào cho. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Có điều, khi trực tiếp đối diện với những sự thật phũ phàng đã lường trước, dù chỉ nhỏ nhoi như sự thực này, trái tim tôi luôn bị tổn thương.
Tập về thấy tốn nhưng cũng đáng. Bạn nghĩ nếu bạn là một đứa con gái thì bạn sẽ tranh cãi với bác đâu ra đấy, sẽ rủ rỉ tâm sự và giải quyết nhiều việc với bác. Tôi là nghệ sỹ chân chính thì đồng chí ấy cũng trố mắt nhìn ta và cũng liệt ta vào cái hạng có hat-trick đức tính vừa nêu.
Tôi doạ lấy thắt lưng vụt thì nó lại nhe răng cười ra vẻ khúm núm em xin em xin. Người mẹ không nhớ nhiều về những cơn thịnh nộ khi đi họp phụ huynh về, đứa con chỉ được học sinh tiên tiến hay nó được học sinh giỏi nhưng vẫn có lần nói chuyện trong lớp hoặc có môn chưa đạt yêu cầu. Cháu nó đang bị đau cơ.
Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó. Hai là bạn viết cái chuyện này. Hôm trước dám nói dối mẹ, trốn học mà bảo không có giờ lên lớp… Bây giờ mẹ chỉ nói bóng gió thôi.
Cựa mình là bác ở giường bên cũng tỉnh. Và khi ấy, nó làm người ta rung động nhiều hơn. Để đỡ tình cờ lặp lại.
Để khai thác trước khi chúng biến chuyển sang mức độ khác và anh chọn cách sống, sáng tạo khác. Và sự yên bình lâu dài sẽ không đến nữa. Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm.