Bộ phận của James bắt đầu một tuần làm việc mới trong tâm trạng phấn khởi, gương mặt mọi người đều toát lên vẻ yêu đời. Sẵn dịp, anh còn chơi cầu lông với cô con gái mười tuổi của mình. Cô ấy chỉ đáp gọn lỏn: "Ổn cả".
Sau đó, khi người được ủy quyền đã chứng tỏ được khả năng làm việc của mình và cho thấy họ đang đi đúng hướng thì mức độ thường xuyên của những lần kiểm tra, đối chiếu đó sẽ giảm đi. Điều đáng buồn là bộ phận của James càng lúc càng tụt lại phía sau. Điều quan trọng là cậu phải biết rút kinh nghiệm.
Chiều hôm đó, James quyết định gọi Josh vào phòng. Bằng cách đó, cậu có thể kiểm soát được kết quả mong muốn và nhất là hạn chế tối đa các khả năng thất bại. Họ nói: "Giá như tôi biết điều này sớm hơn!"; "Những triết lý hữu ích này sẽ làm thay đổi cả cuộc đời tôi!" hay "Tại sao người ta không dạy những điều này trong chương trình thạc sĩ nhỉ!" Nhưng câu nói mà tôi thường nghe nhất là: "Chắc chắn mọi nhà quản lý sẽ gặt hái được rất nhiều điều bổ ích từ những triết lý đơn giản này.
Họ không đạt chỉ tiêu đã được giao. - Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười. Trong công việc, Jones lúc nào cũng vui vẻ trò chuyện với mọi người và luôn tham gia vào các hoạt động của công ty.
- Nói đến đây, James liếc nhìn Jones và thấy anh đang gật gù mỉm cười. Phần việc cộng thêm của một nhà quản lý có vẻ như quá nặng nề đối với James. Nhưng sau đó cậu vẫn có thể nói hết cho tớ nghe mà.
James không còn phải làm việc quên ăn quên ngủ nữa. Bây giờ, khi đã rảnh rỗi hơn, anh muốn giúp mọi người tận hưởng những ích lợi từ việc ủy thác hiệu quả như anh! Đó là nút thắt khó nhất trong công việc hiện tại của bọn tớ.
Việc tổng kết đó có tác dụng mang lại niềm vui cho mọi người và đặc biệt hữu ích khi cậu cần đánh giá năng lực làm việc của bất kỳ người nào. - Tớ không muốn lặp lại tình huống lần trước, vì thế tớ chọn cách nói khác. Tớ nói rõ những điều tớ mong đợi, những điều cần phải tuân thủ và những điều cô ấy có thể tự ý quyết định.
Một lần nữa, James lại bước đến bên chiếc bảng trắng. - Cảm ơn ông, - James khẽ đáp. Và cho đến khi họ vào học cấp một thì bất kỳ người thứ ba nào cũng không thể phân biệt được ai là ai.
Quả là một số việc có yêu cầu rất khắt khe về thời gian và điều đó tạo cho anh nhiều áp lực xen lẫn lo âu. - Tớ cũng không hiểu nữa. Khi chỉ còn lại một mình, James cảm thấy thật sự bối rối.
Đã lâu rồi, James chưa có được kỳ nghỉ cuối tuần nào vui vẻ như thế. Nghe thấy thế tớ cũng cảm thấy an tâm. Để thay đổi không khí, James bật đĩa nhạc yêu thích của mình lên.