Tôi dặn một người bán hoa mỗi ngày đều đặn giao cho cô ấy một bông hồng. Và thủ phạm lớn nhất chính là truyền hình . Trải qua nhiều năm trong thế giới kinh doanh, tôi đã quan sát thấy nhiều người trên đường đi tới đích phải chịu đủ loại phiền não.
Phẩm chất nào đó trong chúng ta sẽ giúp chúng ta leo lên trở lại sau mỗi lần ngã xuống? Đó là điều mà tôi muốn nói ; nếu không tôi đã không thể hiện đúng giá trị của quyển sách này . "Tôi có thể làm được điều đó không !-sự do dự trước thất bại " Thế mà họ vẫn tiến lên trong sự điên rồ của mình.
Goodyear bắt đầu thử nghiệm với cao su. Chào đời vào đầu thập niên 1910. Để giúp bà lấy lại tinh thần, chồng bà đã làm việc cậy lực và sau cùng cung xmua được tòa nhà cho bà mở cửa hàng.
Nhưng tiếc thay, đôi khi người ta lại hiểu nó một cách quá máy móc. Theo tôi, biết được tại sao ta thất bại quan trọng hơn so với việc thành công mà không biết tại sao. Khi cánh cửa này đóng lại, luôn có một cách cửa khác mở ra như một quy luật tự nhiên, như để cân bằng.
Dù chỉ học ở trường ba tháng, ông đã trở thành một nhà phát minh vĩ đại nhất mọi thời đại. Sáng nào ông cũng rời nhà từ sáng sớm, có khi đến tối mịt mới về nhà nếu bận việc gì đó. Vị tu sĩ tạo nên acis bòa thai này à? Ngày hôm sau cả làng quay ra chỉ trích vị tu sĩ : “ Sao ông có thể làm như thế chứ?”.
Họ cũng không phát minh ra máy quay phim,máy ảnh,tủ lạnh,truyền hình,máy điều hòa không khí,máy rửa chén,máy hút bụi,phim chụp hình,dàn âm thanh hi-fi. Cô cho ông xem những tấm ảnh của con mình và kể cho ông nghe công việc hiện tại ở cửa hàng bách hóa rồi nói: “Có một điều vẫn luôn làm tôi day dứt. "Chúng ta không thích giọng hát của họ và nhạc đệm guitar đang trên đường biến mất".
Ông đi từ căn hộ này sang căn hộ khác , từ vùng này sang vùng khác, từ nhà máy này sang nhà máy khác, từ con đường này sang con đường khác để bán bảo hiểm. Ông ra khỏi nhà lúc 6 h sáng và đến khuya mới trở về nhà. Nếu thất bại nữa,ta lại đấu tranh tiếp .
Khu phố mua sắm Shoemart đầu tiên tên là Shoemart North Edsa, đuợc thành lập năm1985. “Nhiều người ra ngoài là bị đẩy nhiều hơn là vì bị kiệt sức”. Bức ảnh được tác giả chụp vào ngày Thống nhất lãnh thổ ,01/02/1997
“Không có bất cứ thành công nào thực sự mà không có mất mát. "Đó là thước đo cuộc đời của người đó ,là số đo năng lực thành công của anh ta . 4 năm sau, tức là vào năm 1994, bà lại gặp một tai họa chết người.
Dường như chẳng còn vấn đề gì khác nữa. Hầu hết chúng ta đều không thích mưa. “Tôi cảm thấy mình thật may mắn khi vẫn còn đủ cha mẹ, dù một người bị mù, còn một người mắc bệnh tâm thần, khi một ngày nọ tôi nhìn thấy một đứa trẻ khóc trước một quan tài của cha mẹ chúng.