Bác vói theo: Bác đang nói sao cháu lại tự ý bỏ đi. Một người theo ngành sư phạm sẽ không còn ấp ủ ước mơ ươm mầm trẻ thơ. Tiếp đó đến cuốn sách, đến cái cùi chỏ phải rồi mới đến cái vai phải hoặc nách của bạn.
Dường mọi người đều liên hệ với nhau bằng những sợi dây tình cảm vô hình. Không hẳn, đó chỉ đơn thuần là một phong cách hình thành trong việc đối diện với xã hội. Bác gái: Ừ, cậu thích thì bắt một con về nuôi.
Hắn cũng thông minh đấy chứ. Lúc đó mình sẽ bảo: Bác ơi, em mất xe. Thấy cả thơ, mẹ bảo: Đừng đốt, để mẹ đọc.
Nếu tôi không nhầm thì trong đầu các chú không hiếm những ý nghĩ như thế này: Cái lũ choai choai toàn đứa mất dạy. Bạn dần biết cách đặt năng lượng của mình vào cái gì. Cô bạn ấy cũng cười khe khẽ.
Nhưng họ không dùng được những cái đó để làm loài người đẹp hơn. Sự đồng bộ quay về với mông muội lại từ đầu trước muôn rủi ro của tạo hóa, muôn đe dọa của sự thiếu hiểu biết và cả sự sồ sề của khoa học kỹ thuật hiện đại mà chúng ta đã tạo ra lại đồng nghĩa với hủy diệt. Hề, mọi khi đi một mình, bây giờ có ông anh ngồi cũng đỡ chán.
Họ nỗ lực vì điều đó. Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không. Thật ra, một ngày của bạn không dài.
Cơ bản là không muốn lắm. Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng. Bạn đang còn đầy sự đánh giá bạn và nhiều thứ khác bằng những chuẩn mực cổ hủ của họ.
Nhưng cũng như ta, không thỏa mãn lắm. Điều đó có đáng sợ với những người lớn càng ngày càng yếu đi không? Bố cười: Chen lấn như thế, có mà đi.
Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi. Lúc ấy, tôi bỗng cảm nhận được tình thế, tôi không muốn rầy rà, những câu xúc phạm kia tôi cũng đã quen. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình.
Thôi về đi kẻo vợ con mong. Bạn sẽ đứng trên ngọn dừa kia, nhìn ra mặt biển đầy tàu bè kia. Tôi đã viết cái truyện Mất và tôi cũng tính hoài đến những chuyện như thế này, chẳng bất ngờ nếu xảy ra.