What Ive felt what Ive known never shine through what I know Lâu lâu, nhà đạo đức thấy đời sống đạo đức cực khổ lại cứng nhắc lắm nên muốn sớm vứt bỏ hết để ra đi, đâm ra ngấm ngầm mê hiện sinh. Chỉ là những cái theo qui luật, cơ sở nào đó, sẽ đến.
Nhưng dù có ông nào bảo đời thực ảo khôn lường, sướng có khi là khổ, khổ có khi là sướng, mới có khi là cũ, cũ có khi là mới, xã hội nào mà chả như xã hội nào, cải tạo mà làm gì thì kệ cha ông ta. Ông cụ rất phấn chấn. Không ngủ cũng phải nằm.
Con đi đâu, làm gì, nó đều báo cho bác cả. Giải trình thế nào đây? Biển số xe không còn nhớ. Cái mũi lưỡi trai che sụp bộ mặt.
Tôi biết, nhiều tâm hồn, như bắt đầu tôi, đã chết. cho anh đi một bài thơ - mà em viết lúc bơ vơ thật lòng - độ này trời đến là trong - mây tan vào nắng gió cong miệng cười - cho anh đi một lần người - kẻo suông trời đất đẹp tươi như vầy - không em đừng có đến đây - mà em cứ thả lên mây nỗi buồn Thi thoảng viết nhưng không tiện.
Đời đang cũ nhưng vì cũ mà có quá nhiều cái mới rình rập, chờ đợi. Lúc đó, họ sẽ thấy sự tù túng và bất lực. Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy.
Em muốn sinh ra một đứa trẻ để anh viết về nó. Dù bây giờ lâu lâu chợt gặp nàng, tôi không thấy hạnh phúc và đớn đau như trước đây vài năm nữa. Hắn chỉ không có thời giờ làm tuốt tuồn tuột.
Reng! Reng! Reng! Cha bố cái chuông đồng hồ! Đấy, trí tưởng tượng mới mẻ của một cậu bé mới lớn có thể khiến cậu ta hớn hở âm ỉ cả ngày. Còn anh không chống cự thì họ sẽ để anh sống như một con chó ngao nho nhỏ trong vô số con chó ngao của họ. Hôm nay đi đâu? Không biết.
Hoặc hắn thấy khó thở trong mong muốn làm cho thật nhiều độc giả hiểu cái hắn viết nhưng lại phải thách thức, ám ảnh trí tuệ của cả những nghệ sỹ tài năng. Vào nằm chôn mình trong suy nghĩ. Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ.
Ai ai cũng cần có môi trường để kiếm cơm. Bạn đừng nhầm là bạn đen đủi. Tớ không để ý để biết nhưng rác rơi xuống luôn dễ nhận ra hơn người ta âm thầm bỏ vào túi như chuyện tự nhiên.
Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này. Bác không rõ cháu đi đâu. Qua ngần ấy năm, mới trào được vài giọt thôi ư? Rồi vụt rơi xuống đất.