Nơi mà tôi chưa đến một mình bao giờ. Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ. Và vì thế lại càng khó điều tiết sinh hoạt của mình.
Phần còn lại của cái đèn là tính từ hông xuống có thể gọi là chân. Hắn biết vì hắn đã từng. Bao người làm được sao mi không làm được.
Nếu đời là một trò chơi thì ngoài người chơi (may ra có thể) ai có thể thấu suốt những bến bờ không bờ bến của nó. Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế. Đêm qua, bạn vừa viết 35 truyện (cực) ngắn mà bây giờ chưa muốn đọc lại xem hay dở thế nào.
Trong những tháng ngày mệt mỏi, bạn thường tưởng trí nhớ của mình suy giảm nhưng việc nhớ các giấc mơ giúp bạn hơi vững lòng rằng bạn còn đang phát triển hơn và việc quên cái này cái kia đơn giản là vì bạn đang bận nhớ tất cả. Một tấm gương mà khi soi vào người ta sẽ không ngừng hoài nghi chính mình. Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau.
Khi mà theo luật, bạn thừa tuổi để đi khỏi nhà và họ đuổi bạn ra khỏi nhà. Đó là hạn chế của bạn. Hơn thế, khi không giải quyết ngay từ lúc này, về sau, khi mọi sự đã tạm ổn định, rất khó phá vỡ sức ì hay cưỡng lại dòng chảy bất kể trong đục.
Bạn vói tay tắt chuông báo thức và nằm chờ có thể ngủ tiếp. Mình rất sợ phí thơ. Nó lí giải cho cảm giác còn háo hức đi một chặng đường hơn chục cây số để chạy nhảy một chút, uống nước, thi thoảng ăn thịt chó, rồi về.
Hơn nữa, nó còn thiếu nghị lực, còn hoang tưởng hoặc ít ra là nhiều ngộ nhận bởi sự thiếu từng trải của nó. Chà, ta thua hắn, có lẽ. Ông bảo: Em nói tiếp đi.
Nó bắt chước tôi, dần dà cũng thành của nó, tôi chả nhớ tôi bắt chước ai. Pha bóng nguy hiểm đầu tiên của trận bán kết 1 qua đi. Mẹ ghé sát vào tôi, hỏi: Dỗi mẹ à? Tôi nhớ có một lần cho mẹ xem thơ của mình trên mạng.
Xung quanh chỉ có đổ nát. Cuộc sống càng ngày càng không đơn giản chỉ là câu hỏi sống hay chết, tồn tại hay không tồn tại. Tôi nhất quyết không đi.
Vì họ, người lớn, nói chung, có lẽ, luôn cảm thấy việc động chạm đến mình là xúc phạm. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao. Trong nhà, tôi đã trở thành một kẻ bất trị.