Đâm ra nhiều người dần thờ ơ, e ngại. Ngồi ở rìa bồn hoa, những người là người. Từ chuyện mất xe cỏn con mà mình giao lưu được thêm một người.
Tôi mặc cảm trước họ, trước nàng, khi nàng cao hơn tôi, những ngón tay dài hơn những ngón tay ngắn ngủn của tôi. Ba năm đè nén nó rồi mà mình không nhớ ra mặt nó. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết.
Ngoài những người trong gia đình thì bạn hầu như không tiếp xúc với giới này. Vừa gỡ xong mối này lại rối mối kia. Nhưng rốt cuộc, các cậu hay tớ vẫn là phận con sâu cái kiến, bị bọn hiện sinh có quyền lực thích thì thả rông, không thích thì nhốt lại, thủ tiêu, ngứa ngáy thì làm trò tiêu khiển.
Và thế hệ sau sẽ đào sâu một cách có trách nhiệm hơn trong sự hứng thú khi làm bài kiểm tra lịch sử về thế hệ chúng ta. Hoặc các cậu bảo: Đằng ấy chả hiểu quái gì về hiện sinh cả, thế mà cũng nói. Bạn không mong bác đọc lắm.
Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi. Và khoảng cách giữa con người trong họ hàng đã bị nới ra xa quá rồi, gần đây mới bắt đầu tụ lại. Lại cái đồng hồ báo thức đây.
Ra trường bác khao to. Dù chỉ nhả ra từng tí, từng tí một cho một người nhiều thụ động. Càng ngày càng đông những kẻ hững hờ.
Hai bên dè chừng nhau. Và hay nói ngược với mọi người như một chú bé khờ. Hoặc: Môn này không phải học.
Bạn biết giờ này chắc bác bạn đang bị các vị trong bệnh viện hạnh họe. Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em. Lại đi lấy của ai đó để trả mình cho bằng được.
Mà trong đời sống thì lờ mờ thế nào nhưng thả vào câu chữ thì lại đổi màu hết sức thú vị. Như bình mình chẳng hạn. Và chẳng bao giờ chịu dành ra thời gian đủ viết một truyện ngắn để suy nghĩ về một lịch trình sinh hoạt hợp lí hơn.
Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh. Trong khi sự phát triển tự nhiên của tôi lại vượt qua những khoảng an toàn tạm thời và dễ đổ vỡ họ tạo ra. Tôi muốn đâm vào đâu đó.