Tôi phải đòi một cuộc sống tiến bộ hơn. Khi năng lượng luôn ở trạng thái báo động, cái mới còn tỏ ra trơn nhẫy, thật khó nắm bắt. Đốt xong thấy người hơi nhẹ.
Một số người trong số họ cũng biết. Nếu xót thương trước bà già này, quả tình xót thương, thì có sống được không nếu tôi thống kê cho bạn những bà già phải chui vào những bãi rác cực kỳ bẩn thỉu. Có lẽ cũng sắp qua một giai đoạn nữa rồi.
Tôi tự hỏi sự im lặng này sẽ đi đến đâu. Hai là bạn viết cái chuyện này. Nhưng chắc mẹ biết chuyện, lại đòi dắt tôi đến nhà ông ta.
Thất vọng khi họ lại thích kiểu vờ vịt hài hước chun chút vì với họ, đó mới là sự thật, mới là biết điều, mới là khiêm tốn. Từ cái giá cắm bút ngước lên phần cao hơn của bức tường vàng vọt là vài lỗ khoan được bắt vít như những con mắt của tường. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam.
Nêu ra những điều họ đã làm được nhưng không quên chỉ ra cái họ đã sai lầm. Tôi tụt quần và buộc khăn tắm vào. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam.
Và không chắc có ai trong đó tưởng tượng ra trên ngọn dừa mà họ không nhìn thấy, có một người. Bù lại, ông sẽ làm nô lệ nghệ thuật cho họ vĩnh viễn? Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta.
Tôi cần làm việc, làm việc chính là sự nghỉ ngơi của tôi. Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể. Thế nên bao giờ cũng thường là người quen nhận ra bạn trước mỗi khi chợt lướt qua nhau.
Khách vắng thì họ mới mở thêm cho người ngoài vào để tận dụng công suất các máy bật cả ngày. Cô giúp việc này mới đến nên thường nhầm lẫn. Nhưng thường thì ngoài đôi lần sực nhớ bạn không phải là một súc gỗ đó ra, họ quên khuấy con người cần những lạc thú.
Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ. Tôi nhất quyết không đi. Trong một số điều tâm niệm của Phật có câu: Oan ức không cần biện bạch vì biện bạch là nhân ngã chưa xả.
Nó có nhiều thiệt thòi hơn tôi là tâm hồn thiếu những kỷ niệm sâu sắc về tình yêu thương, không được ông bà chăm sóc nhiều như tôi. Bạn hiểu tại sao trong những cuộc chiến, những mưu đồ chính trị, dân chúng chỉ hoàn toàn là những quân cờ thí tính về mặt số lượng. 21 tuổi thì còn phải đến trường.