Nói một cách khác, chúng ta cần chú ý đến nỗi khó khăn song đừng lo lắng. Để tránh mọi sự hiểu lầm, tôi xin giải thích: Tôi không khuyên bạn hoàn toàn bỏ ngoài tai mọi lời chỉ trích. Theo tôi nhà sản xuất thuốc đó chưa thành công bằng nửa thân phụ tôi, một nông phu ở Missouri, mất hồi 98 tuổi, gia sản không có tới một đồng.
Như vậy chắc chắn Đại tướng đau chỉ vì lo nghĩ, cảm xúc mạnh quá, thần kinh kích thích quá nên khi hết lo, lại vững bụng, vì công việc đã hoàn thành ông bình phục lại ngay. Đau đơn quá, ông không chịu nổi. Sự lo lắng về mất ngủ làm hại sức khỏe hơn là sự mất ngủ
Nhưng sau cô đã đổi tánh. Nếu ta nghĩ tới đau ốm thì ta sẽ đau ốm, nghĩ đến điều thất bại thì chắc chắn sẽ thất bại. Tiếng Anh của tôi hồi đó còn non lắm - thực sự thì chỉ kể như mới học được sáu tháng - nên nhiều chỗ tôi phải dựa vào bản dịch tiến Pháp.
Họ có vẻ luôn luôn cáu kỉnh, tóc họ bạc hoặc rụng, nước da họ sinh ra đủ thứ mụn, nhọt, ghẻ, lác. Các bà cảm thấy khoan khoái, nhẹ nhàng. Một lần, ở nước Anh, nhân gặp một người chăn trừu, tôi thành thật khen con chó của anh lớn và thông minh.
Có người lại bị bệnh nhức đầu, đau lưng, trong mình lúc nào cũng mệt mỏi. Chỉ có nâng cao tư tưởng mới có thể thành công và tiến được thôi". Câu chuyện làm cho ông giận dữ đã xảy ra 11 tháng trước, nhưng mỗi khi nhắc lại ông còn bừng bừng lên.
Evans lại lên như diều. Như tôi chẳng hạn: Nếu tôi học tập và dự bị kỹ càng, có thể hy vọng thành công và sung sướng nhiều ít trong những nghề: Làm ruộng, trồng cây, y học, bán hàng, quảng cáo, xuất bản báo tại tỉnh nhỏ, dạy học, kiểm lâm. Ông ngồi trên quan tài để tới pháp trường.
Lúc ấy người 47 tuổi. Trong khi làm việc, nên kiếm mọi tiện nghi cho thảnh thơi. Cầu nguyện cho ta cảm giác trút hết gánh nặng và không còn cô độc nữa.
Chúng tôi tưởng lối văn ấy phải là lối văn của thế kỷ thứ 20 này. Partige đã viết ra 36 năm trước, nhan đề là: "Ngày hôm nay". Không biết nhờ cậy ai, tôi quay về với Thượng Đế và bắt đầu tụng niệm.
Thế rồi, đến năm 1943, khi bà đã năm mươi hai tuổi, một phép lạ xẩy ra: nhờ một cuộc giải phẫu tại bệnh viện nổi danh Mayo, bà đã trông thấy rõ gấp bốn lần. WilliamS, hội trưởng công ty xe lửa miền Chicago và Tây Bắc khuyên: "Đừng để giấy má chất đống trên bàn, chỉ để những giấy cần cho công việc đương làm. Ngay đến nay, tôi vẫn sung sướng đã được nằm tĩnh dưỡng trong một năm,vì đó thực sự là một năm hạnh phúc và hết sức hữu ích.
Đừng ưu phiền nữa mà kiếm việc gì làm cho khuây khoả đi". Hăng hái làm việc thì sẽ không thấy lo lắng và mệt nhọc nữa Sau, duỗi bắp chân, rồi tuần tự đến những bắp thịt khác trong cơ thể.