Một con lươn thì chính xác hơn. Tôi sợ những sự quen thân, gần gũi mà không hiểu nhau. Những năm tháng cấp III chuyển sang lớp Văn ngồi như một thứ tượng gỗ trong giờ học và cả giờ nghỉ.
Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Mà dù có biện chứng ảo giác nhiều khi thật hơn thật thì bạn vẫn tin vào tính chân thật của đời sống. Ngắm cho tới khi ông phải mỉm cười.
Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình. Rồi đến nằm bên nàng. Vì thế, ông hãy nói chuyện với tôi như một đối tác làm ăn.
Khi ấy, bạn chỉ biết tìm đến trạng thái trống rỗng. Nói chuyện làm ăn, chửi bậy, nguyền rủa nhoay nhoáy cả rồi. Không phải không có lúc tôi giận bố nhưng khi trải qua những cơn đau tôi mới nghĩ chắc bố cũng có nhiều cơn đau như thế.
Các anh chị chưa bao giờ dám thế. Rồi từ ngày vợ ốm, nhà văn phải dùng hết số tiền dự định cho cuộc đổi đời. Một người theo ngành y không còn hành nghề bằng lòng nhân ái.
Tôi nghĩ, nếu tôi chết, người buồn nhất là bố. Đơn giản thôi, kéo nhẹ nó về phía biển nó sẽ tự lùi lên bờ. Tôi nói: Cho con đi bệnh viện.
Những gì dành cho ngòi bút, em đã dành cả cho anh. Màu mận đương độ chín. Cười vui cho dễ sống.
Khi ấy, mọi người ngồi ăn trước cửa, hóng gió. Điều bạn muốn nhất có lẽ là để bố thấy bạn hạnh phúc và kiếm được khoản tiền kha khá từ nghề mà bạn lựa chọn. Bác cũng hiểu, vứt điếu đi.
Dù sao việc bị phê bình tôi quá cũng làm hắn nao núng qua tối. Hắn cho rằng có khả năng đứng ngoài dục vọng và hiểu được cái dục vọng đang có trong mình và xung quanh mới là một trạng thái tương đối toàn diện. Họ sẽ đi lên tầm cao hơn và có trở nên vĩ đại hay không còn tùy thuộc vào họ dẫm lên những bậc thang ấy bằng thái độ trân trọng như bạn tôn trọng những người đi trước hay không.
Vì người tranh luận luôn lái vấn đề trệch khỏi lôgic của nó. Để những người tài năng dần thoát khỏi những bi kịch đeo đuổi họ từ hàng vô số đời. Làm một bài thơ dở để được khen.