Nhưng sau đó, anh ta cứ tìm cách nấn ná ở lại và không chịu trở về nhà để lấy tiền như đã hứa. Từ số tiền kiếm được hàng tháng, con hãy trích ra một phần mười để tham gia vào những cuộc đầu tư kia. - Cháu vẫn giữ riêng số tiền cho cháu đều đặn đấy ạ! – Tôi đáp lại.
Ông Kalabab bèn nói tiếp: – Và chính bí quyết này đã đem lại cho ông ấy nhiều phần thưởng xứng đáng. Nếu cứ để yên trong túi thì vàng không thể sinh lợi được.
Theo thời gian, tài sản của con mỗi ngày một gia tăng, con không những thu lại số vàng đã bị mất trước đây, mà còn kiếm được nhiều vàng hơn thế nữa. Vậy anh nghĩ như thế nào về sự may mắn. Tuy nhiên, chẳng bao lâu sau con lại học được bài học thứ hai, cũng cay đắng không kém bài học thứ nhất.
- Làm việc nhiều để được cái gì, hả Megiddo? – Zabado chen vào. Tôi bị bắt và dần trở thành một phần tử trong nhóm người xấu xa đó. Với một số tiền như vậy, anh ta có thể đảm bảo cuộc sống sung túc trong những năm về già của mình.
Ngoài ra, họ còn bị ám ảnh bởi trộm cướp và càng thu mình hơn trong cái lốt nghèo khó. Bởi vì, tôi nghe tiếng ông chủ bảo rằng sẽ mổ thịt anh khi nào anh bị ốm lần nữa. Con nghĩ, có lẽ nào trong bản thân con có linh hồn của một kẻ nô lệ.
Dự định này rất tốt, nên tôi sẵn lòng giúp đỡ ông ấy. - Sự thật ông Arkad Gula là một nô lệ khi còn ở Babylon. Số vàng anh tích lũy được, liệu có cách nào để nó sinh lợi thêm cho anh không?
Những công trình đó giờ đây đã hoàn tất, dân chúng không còn việc để làm, dẫn đến không có thu nhập nên cuộc sống của họ rơi vào khó khăn, khốn đốn. Chúng ta nên tìm hỏi những người tài giỏi về điều ấy. - Điều ông vừa yêu cầu có bao gồm những người chủ sòng bài không?
Căn nhà và những vật dụng có giá trị đều bị họ xiết hết. Nhưng lần này, những gì chờ ông phía trước – may mắn hay rủi ro, bất trắc – ông hoàn toàn không thể đoán được. – Sharru Nada nhận định.
- Đây là một câu chuyện khá đặc biệt. Khi đó, tôi có thể bị họ đánh chết mà chẳng phản kháng gì được. - Ngay lúc mới trưởng thành, tôi đã thường suy nghĩ về những người giàu có.
Khi con lạc đà chở ông tiến thẳng vào sân nhà của ông Nana-naid, ông rất ngạc nhiên khi nhìn thấy ông Arad Gula đang đợi ở đấy. – Tarkad vừa đáp vừa nhìn cái đùi dê ngon lành đang bày ra trước mặt hai người. Họ chỉ có những ổ rơm để ngủ và những hạt cơm cứng như đá để ăn.