Tiểu thuyết càng hay càng dễ đọc. Còn lý trí, nó chỉ giữ trong đời ta một chỗ nhỏ nhoi. Vậy đợi tới tuần sau hoặc ngày mai là việc không lợi gì cả.
Khi thử làm rồi mới thấy sự gắng sức đó không phải ít đâu vì cần hy sinh một chút. Tiểu thuyết đó là cuốn Aurora Leigh mà tác giả là E. Tiểu thuyết đó là cuốn Aurora Leigh mà tác giả là E.
Báo sản xuất rất mau là để cho mình đọc mau. Nhiều người tối nào cũng ngồi rồi vì họ nghĩ rằng nếu không ngồi rồi thì chỉ có cách là học văn chương, mà chẳng may họ lại không thích văn chương. Cho nên riêng tôi, tôi yêu sự gắng sức lắm.
Và cũng không có hình phạt. Tập thể dục sáng và chiều, chỉ mười phút thôi, mà bạn thấy sức khỏe tăng lên suốt ngày, tới vẻ mặt của bạn cũng thay đổi hẳn nữa. Những phút ấy phải thiêng liêng, hoàn toàn thiêng liêng như buổi tập diễn kịch hoặc một cuộc đấu quần vợt.
Tôi nhận rằng câu ấy khó nói vô cùng vì quần vợt quan trọng hơn cái linh hồn bất diệt nhiều lắm. Tri thức có những khu vực mênh mông, ngoài văn chương và trong những khu vực đó, nếu biết khai thác thì mùa màng sẽ rất tốt. Ông đi lại bến xe mà đầu óc rỗng không.
Vậy bạn phải tiến chầm chậm. Nó đã là lòng bạn rung động và sẽ làm lòng bạn rung động. Tôi đã dẫn dụ cho bạn nhận thấy rằng luôn luôn có một nỗi bất mãn ám ảnh bạn, nỗi bất mãn ấy về cách thu xếp đời sống hàng ngày của bạn mà nguyên nhân chính của nó là bạn không làm xong những việc dự tính mỗi ngày, những việc ấy, bạn vẫn hy vọng làm được khi nào có "nhiều thì giờ hơn".
Tôi nhấn mạnh bao nhiêu vào điều đó cũng không phải là thừa. Hễ chưa gắng lắm cái gì để thoả mãn ý muốn đó thì lòng ta chưa yên. Người ta bắt đầu đi ngủ 40 phút trước khi lên giường, là người chán ngán đời sống; nghĩa là người đó không sống nữa.
Tri thức có những khu vực mênh mông, ngoài văn chương và trong những khu vực đó, nếu biết khai thác thì mùa màng sẽ rất tốt. Phải học tập một cái gì đó lâu dài. Một thái độ như vậy tất nhiên là diệt hết hứng thú của 16 giờ đó và kết quả là nếu ông ta không tiêu phí thời gian đó thì cũng chẳng đếm xỉa gì tới nó cả, coi như ở ngoài lề đời sống.
Người ta bắt đầu đi ngủ 40 phút trước khi lên giường, là người chán ngán đời sống; nghĩa là người đó không sống nữa. Làm như vậy bạn sẽ có được một khoảng thời gian dài ít nhất là 3 giờ. Quyết tâm ngừng công việc lại để tránh cái nguy đó, là một giải pháp vô ích.
Như trên tôi đã nói, sự tiếp tế thời gian có chỗ này quý nhất, là ta không thể tiêu non nó được. Một chương trình làm việc hàng ngày không phải là một tôn giáo. Và khi đã quyết định làm xong một công việc nào thì dù nó buồn chán đến đâu, cũng phải làm cho xong.