Dễ dàng bắt quen với nhau và tạo không khí thoải mái sau vài lần cụng ly. Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay. Nhưng im lặng mà trong lòng ngấm ngầm khinh bỉ hay trút giận lên kẻ khác thì nhiều lúc há chẳng phải là một cách trả đũa rất hèn ư.
Người lớn thật buồn cười. Thử làm nhân vật cậu em kể chuyện cho đỡ chán xem, có gì gì thì mong cậu em thứ lỗi: Nhấc cánh tay nhẹ hều rờ thử lên ngực.
Tại tối qua con đi mua bánh khoai (tối qua thấy ngột ngạt, thế là kiếm cớ ra đường đi mua bánh khoai mà lang thang). Mình không bao giờ thả. Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong.
Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ. Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi.
Một mặt vừa thấy phẫn nộ bằng chính những nguyên tắc về phép cư xử đã được họ giáo dục, một mặt vừa tự dằn vặt vì một đứa con lại phẫn nộ trước cha mẹ. Dù sao sự lâu bị phát hiện cũng có thể có cái may. Đánh hay không đánh? Nghĩ mãi không ra.
Thật ra, trong nó luôn có một sự cạnh tranh ngầm với tôi. Cháu phải nghiêm khắc với mình và sửa ngay. Bởi nếu không, sẽ viết cho đến lúc trả lời rằng: 2 tiếng trước, tôi đang viết.
Thôi được, bạn chấp nhận chung sống với nó như chung sống với những cơn đau. Khi người đàn bà nói với người đàn ông câu đó, quan hệ giữa họ đã có quá nhiều thất bại. Tôi nghĩ, những người sáng tạo cũng cần khỏe mạnh.
Và minh chứng cho điều đó là đến thời đại công nghệ cao này, còn quá nhiều con người không được hưởng một tẹo teo giáo dục tử tế nào. Thi thoảng con mèo dỏng tai lên và: Ngheo! Nó đáp. Tôi hơi chờn sự thân quen hoặc để lại ấn tượng.
Bác gái ý tứ không trò chuyện với bạn trước mặt bác trai. Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối. Mắt và đầu đau đã thành nhàm.
Thậm chí, phải viết, phải sống. Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại. Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn.