Sẽtop1

Cô gái nghiện hôn đi chăn trai để thoả mãn nhu cầu

  • #1
  • #2
  • #3
  • Nhà văn vội vàng quệt nước mắt. Ông ta chỉ cho mẹ tôi những chữ BÀI LÀM tôi viết so với chữ mẫu của ông ta. Chẳng qua là vì hôm nay có một chuyện mà bạn thấy khá thú vị và tin là nó hay nếu bạn muốn viết nó ra.

    Nhưng thực tế đã biến tôi thành một con chim nao núng trước cành cây cong. Khi ấy họ thật đáng thương và thiệt thòi trong một ngày tôi no đủ tôi quện tôi đi… Người lớn thật buồn cười khi không còn biết cười mình. Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm.

    Đầy là lần vỡ giấc thứ ba hay thứ tư gì đó trong đêm. Rồi tự dưng tất thảy lại phá sản. Bạn càng cầm chặt: Vô duyên sao tay còn run.

    Rõ ràng phải đi trình báo. Những người có tâm (nhưng không đủ điều kiện, khả năng giúp) sẽ gật gù thay vì có tật giật mình. Lúc sau, anh họ dậy chuẩn bị đi làm, mở tủ bảo có cái quần bò anh mặc rộng chú mặc thử xem.

    Bố mẹ dắt bóng nhưng không lừa qua được tôi. Nhưng mệt mỏi thì sao. Rồi tôi đổ nước vào đống tro tàn.

    Dường càng thương, càng suy nghĩ về chuyện mệt mỏi của bác, của mẹ, của bố, của thằng em… càng đau nữa, càng bệnh nữa. Và loài người là dòng cát trong cái đồng hồ cát tạo hóa mà mỗi hạt cát là một con người. Chúng nhan nhản và đầy bon chen.

    chờ chuông reo nơi lớp ôn thi đại học chật chội phải ngồi xổm chép những áng văn trong hai giờ đồng hồ đến hết giờ thứ nhất thì mông bắt đầu tê dại và cứ phải ngồi cắn răng ghi chép và khắc khoải đến hết giờ còn lại cứ như thế hàng tháng trời và chẳng ai biết từ khi ấy mông tôi bắt đầu dị ứng với giảng đường kể cả với đệm xe máy Tôi cười khùng khục trong họng. Để thoát khỏi nỗi chán chường.

    Bảo: Con học tối thế, bật đèn lên chứ. Rất nhiều người quen đến thăm. Chỉ có một cách giải quyết thôi, vứt bớt những gánh nặng vô hình đi.

    Mẹ vòng sang bên trái tôi. Một hôm, cô lớp trưởng thông minh và năng động và cao lớn (luôn xếp thứ nhất, trên tôi một hoặc hai bậc, trong các kỳ thi học sinh giỏi tiếng Anh của trường) hỏi tôi: Sao ấy buồn thế? Tôi đáp: Buồn ngủ. Phải có luật để người ta không tha hồ sát thương nhau.

    Tôi ủng hộ cái đúng. Có người cúi mặt bấm di động. Tôi vẫn không nói lời nào…

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap