Vậy điều kiện mầu nhiệm đó là gì? Rất giản dị: là phải có lòng ao ước thiết tha muốn tìm hiểu thêm, muốn học thêm, và một cường chí quyết bồi bổ năng lực xử thế dụng nhân của mình. Một người, trong ba năm làm việc chung một phòng với nhà kinh tế học trứ danh Owen D. Bà mục sư có thể nói như vậy được.
Chính tôi cũng nuôi gà, và tôi chưa từng thấy gà nào tốt như gà bà. Roosevelt được quốc dân bầu làm tổng thống. Như tên tướng Al Capone chẳng hạn.
Nếu ông không viết bài khen ông Rossetti thì biết đâu ông đã chẳng chết trong nghèo nàn và không một ai biết tới. Mới rồi, tôi đi nghỉ cuối tuần với ông bà Thomas. Khi bà hỏi anh ta làm sao mà dụ dỗ được nhiều đàn bà như vậy thì anh ta đáp: Thằng khờ nào mà chẳng làm được.
Hôm ấy tôi không những chỉ say mê nghe mà thôi, còn tỏ với ông ấy một tấm lòng quý mến và ngưỡng mộ chân thành nữa. Tôi bắt đầu khoe căn tôi ở đẹp, tôi thích ở đó lắm, tôi không tiếc lời khen. Thiệt là nhục nhã, tôi giận lắm.
Tiểu thuyết gia đí gởi trả lại một bức thư và thêm vào: "Chỉ có sự ngu xuẩn của ông mới ví được với sự thô lỗ của ông thôi". Chúng tôi nói chuyện vui vẻ một lúc. Vậy muốn được lòng họ, bạn chỉ nên thán thưởng mà nhắc tới nguyên do sau thôi!
Nhưng biết nhận lỗi của mình là biết vượt lên trên bọn người thường và biết một nỗi vui cao thượng hiếm có. Đừng mất thì giờ nghĩ tới kẻ thù của bạn. Những cha mẹ gắt gỏng, những ông chủ và ông chồng chuyên đoán, những bà vợ hay gây gổ phải hiểu rằng ai cũng muốn khư khư giữ lấy ý kiến của mình, không bao giờ dùng võ lực mà bắt buộc được họ phải đồng ý kiến với ta.
Các ông ấy nói có lẽ đúng. Tại sao vậy? Là vì ông kêu nài, phản kháng để tỏ cái quan trọng của ông ra, khi người thay mặt cho công ty chịu nhận thấy sự quan trọng đó, thì những nỗi bất bình tưởng tượng của ông tan như mây khói hết. Tại đó, có kê một cái xe hơi hiệu Packard, gần như mới nguyên.
Đây tiền sửa chúng tôi tính như vậy đây. Cho nên ông cho rằng được 15 phần trăm đã là kỳ dị và nếu được 20 phần 100 thì thật là có phép mầu nhiệm. Công việc thứ nhất của tôi không phải là dạy anh ta ăn nói, mà dạy anh ta giữ mồm miệng.
Tôi xin lỗi bà và cám ơn bà đã mất công viết thư chỉ bảo cho tôi". "ở nhà ra, bạn ngửng đầu lên, đưa cằm ra; hít đầy phổi không khí và ánh sáng mặt trời; mỉm cười với mọi người và thân ái siết tay người quen biết. Bạn đọc một lần mỗi chương để hiểu đại cương.
Tôi thích coi anh dạy chó lắm. Bạn có quen ai hành động như vậy không? Riêng tôi, tôi đã thấy. Phải như vậy không, thưa ông?".