Ông cụ nói được nhưng rất khó khăn. Hãy để bác nói, đôi khi nói là một cách giải toả tốt. Hơn thế nữa, ông cụ luôn bị những cơn đau khủng khiếp hành hạ.
Tôi xịt xịt xịt lên đầu. Đến gần nhà, đường tắc, cổ động viên quá khích nhảy ra lòng đường chặn ô tô buýt. Nhưng sống vì điều gì, có lẽ chẳng mấy ai rõ.
Dầu? Xăng? Nhớt? Chịu! Hay mồ hồi? Hay máu? Hay nước mắt? Hay chất thải? Cũng chịu! Có những lúc tổ chim bị gió thổi xuống. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi.
Mong ông chỉ nói những điều cần nói. Cô ta có lỡ đọc phải cũng đừng nhầm là mình. Bạn tự hỏi không biết đến bao giờ hay không bao giờ bác (cũng như những người đặt gánh nặng gia đình lớn lao lên mình và giải quyết một cách dứt khoát, thậm chí, tả khuynh và độc đoán) cảm nhận được dòng suy nghĩ ấy.
Đó là những kẻ có bộ óc lãnh đạo siêu việt. Người gác sở thú hỏi: vào trường hợp của cô, cô có ra vì mấy hạt lạc không. Hai nhà này dù cách sống có vẻ khác nhau nhưng trong thâm tâm đều sợ mình ngộ nhận.
Nó giúp bạn có một trạng thái cân bằng tương đối. Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi.
21 tuổi thì còn phải đến trường. Ba năm… Ba năm thì không tính được. Máy tập cơ bụng, cơ ngực, cơ chân, cơ tay.
Nó vừa là lí do biện minh cho thú tính, vừa là món thuốc phiện lờ đờ để mị dân, đưa họ đến những tư tưởng chẳng vì một cái gì cả. Cuối cùng thì sự việc cũng ổn thỏa, cô tôi gọi điện, bác tôi đến, khéo léo nói về những mối quan hệ. Tôi cười khùng khục trong họng.
Dù gì thì các vệ tinh của bác cũng khó biết hoặc biết cũng khó nói. Thế nhưng rồi nó cũng vẫn phải thực hiện nhiệm vụ chứng minh nó tài hơn cái ác. Buổi sáng, ở đây, bạn chỉ thua mỗi bác.
Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có. Cuối cùng thì nó cũng qua đi yên ổn và bạn còn chưa viết xong. Chà, bạn múa may quay cuồng một lúc, thằng cướp văng ngay xuống hồ.