Điều nguy hiểm trong giao tiếp cộng đồng là bạn muốn độc chiếm câu chuyện. Nói chuyện với ông chủ không thể giống như cách nói với anh bạn ngang hàng hay với cấp dưới của bạn. Khi ấy ông là đại sứ Hoa Kỳ tại Liên Hiệp Quốc.
Dù là người nổi tiếng, cũng đừng cho rằng mọi khán giả đều biết bạn. Tất nhiên mọi khán giả đều nhìn thấy cảnh tượng khôi hài đó. Những diễn giả nói giỏi nhất thường là những người thích châm biếm về mình nhất.
Ví dụ về chính trị và tôn giáo. Cha đã mất ba năm về trước. Bởi họ đều có một điểm chung là sự nhiệt tình, hào hứng hết mình trong công việc lẫn khi trò chuyện.
Hãy dùng từ dùng!!). Anh phi công xuất sắc trong thế chiến thứ hai đó bỗng chốc trở thành người khách nói chuyện thơ nhất. Và khi được nói thì, chúng ta lại thích được người khác chú ý lắng nghe.
Sau cùng tôi hỏi Mitchum về Robert De Niro, một trong những nam diễn viên nổi tiếng lúc bấy giờ. Những lời lẽ này tuy mềm mỏng nhưng sâu sắc và có sức thuyết phục mạnh trong tòa án. Những lời đầu tiên này đã làm vài người tủm tỉm.
Shirley Povich nhà báo được giải thưởng Washington Post, cha đẻ của chương trình truyền hình Maury Povich đã nghiệm ra điều này. Và thật tuyệt nếu bạn đang sống một mình, bạn có thể nói vô tư, nói sảng khoái… bất cứ lúc nào! Thỉnh thoảng tôi cũng hay làm như vậy. Người đầu tiên tôi muốn nói đến là ca sĩ Frank Sinatra.
Một người nói rằng sẽ sử dụng phép tàng hình để làm việc thiện giúp người. Trong ngành công nghiệp địa ốc, người ta thường nói ba từ quan trọng nhất là: Vị trí, vị trí và vị trí. Nếu đây là một công ty lớn và nổi tiếng thì hãy hỏi về những thành công của nó.
Burns không giải thích gì thêm, chỉ nhấn mạnh hai tiếng: Đừng cười. Ở cơ quan, bạn thường nói chuyện với họ về những vấn đề gì? Có thể đánh giá họ làm việc như thế nào, hay là họ nên làm cái này, cái kia ra sao… Dĩ nhiên bất cứ người lãnh đạo nào cũng muốn cấp dưới của mình làm việc có hiệu quả. Nhưng không phải ai cũng tốt bụng như thế.
Anh luôn quan tâm đến thời sự, luôn đi đầu trong những phong trào từ thiện. Không nên dò hỏi quá cặn kẽ, chất vấn người ta đến đường cùng như thể họ đang phải trải qua một kỳ thi vấn đáp vậy. Bạn biết không, tôi đã tự nghiệm ra điều này: Tôi chẳng bao giờ học được cái gì khi tôi đang nói.
Bạn hoàn toàn có thể suy nghĩ hai vấn đề cùng một lúc. Ông luôn muốn dành nhiều thời gian cho tôi, dẫu phải làm việc sáu ngày một tuần trông coi quán Eddie. Bạn sẽ chẳng ưa gì tôi nếu tôi bắt chước giọng nói và dáng vẻ của ngài Laurence Oliver đáng kính, đúng không? Và nếu một sớm mai thức dậy, tôi muốn bắt chước cách nói chuyện giống các diễn viên kịch Shakespeare, chắc hẳn tôi sẽ bị cười nhạo cho xem.