Sẽtop1

Được cô gia sư xinh đẹp cho địt

  • #1
  • #2
  • #3
  • Dù mẹ không bay, không bay đâu. Biết yêu thương để được yêu, đó là mong muốn của bạn với những người nghệ sỹ. Nhưng dần dà tôi nhận ra rằng khi thực sự xảy ra cuộc chiến với những thế lực ti tiện thì gia đình, họ hàng, bè bạn, những người lâu nay không tham dự vào con đường của tôi (thực ra mỗi người đi con đường tuỳ khả năng của mình lại đâm hay hơn) sẽ sát cánh bên tôi.

    Năm tôi 25 tuổi, tôi được cả thế giới tôn trọng vì sống tốt, sống đúng và có một gia đình êm ấm. Như tiếng mưa đá gõ lên đầu những mầm hoang vừa nhú. Hồi nhỏ, tôi học toán khá giỏi.

    Như thế là lập dị, là thiếu khoa học, không hòa cùng nhịp sống với mọi người. Nhưng mà vẫn sẽ có những sai lầm. Nàng bảo: Hãy đặt tay em lên ngực anh.

    Có người quay lưng lại ngắm hoa. Có đứa trẻ vừa mút kem vừa sán lại gần tò mò xem bà già bới rác. Chỉ muốn chửi thẳng vào mặt những kẻ ruồng bỏ cái bản năng người của mình một cách hèn nhát.

    Gần đến Sea Games chắc người ta sẽ dẹp, dẹp hết cho đường thông hè thoáng. Hôm bác trai hút lại, bác gái bảo: Anh chẳng có lòng tự trọng gì cả. Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người.

    Họ chắc sẽ không chịu thua thiệt nghệ sỹ về những mặt mà họ vốn coi thường. Chúng ta cùng bắt chước nhau và vô thức tốt hơn từ đó. Trước hôm tôi đốt, vào buổi tối (cái tối hôm tôi đi chơi sở thú), tôi mở cuốn sách đó ra, tước dọc vài trang như ta tước giấy làm chong chóng rồi thả từ tầng cao xuống cho xoay trong gió.

    Tôi thấy xã hội này khổ và cần làm cho nó bớt khổ càng sớm càng tốt. Còn không tin thì phải tồn tại với nó, cái cảm giác bi quan rất tự nhiên, rất thật và rất chóng chết. Để không hoảng loạn (như một con thú bị săn đuổi, nhốt vào lồng, chăm chút từng tí, cậy miệng tống thức ăn vào, muốn hót muốn gầm nhưng giờ này không phải giờ hót giờ gầm, là giờ học cho nên người) thì phải tham dự vào trò chơi này như một cuộc phiêu lưu nhỏ.

    Trọng tâm lại chuyển sang câu hỏi: Mình viết có hay không? Và nàng mỉm cười với ta trong cơn đau. Sao ông không tự viết lấy rồi tôi sẽ mạo danh ông.

    Thật ra đôi lúc chúng ta hiểu nhau. Lúc đó bạn cho mình quyền cởi trói cho dòng chữ ấy tung tăng trong óc. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu.

    Có lẽ nếu có vé tháng tôi đã mua. Tôi bảo: Vì biết mày về phe anh anh mới làm thế, không thì đố ai biết. Vì những chủ thể đó va đập với đời sống lịch sử nhiều nhất.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap