Và bạn lại mặc cảm về sự vô dụng và vô cảm của mình, và lảng tránh. - Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động. Ngồi một tẹo thì một ông nữa mở cửa vào, phủi nước trên các ghế và trèo lên một cái, ngồi bó gối.
Cái đêm ấy, tôi đã lao động như một người công nhân thực thụ. Rồi bạn nghe tiếng còi xe ngoài đường vọng vào. Có một lí do tôi không thích đi là tiền.
Để chỉ ra chúng ta đều khổ. Đơn giản là vì trong lòng không còn cảm giác chắc thắng như ở những trận trước, ngay cả lúc bị gỡ hoà 3-3 khi gặp Malaysia. Như bình mình chẳng hạn.
Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi. Thậm chí, không viết kịp, ông đọc vào máy ghi âm. Đã đi một số cây số.
Dùng hay không dùng thì có sao. Những người bạn thân vẫn giúp đỡ ông và ông chấp nhận sự hỗ trợ chân thành ấy. Nó làm tôi thèm lây cái cảm giác cuống cuồng và sung sướng sau khi được tạm phóng thích khỏi cái vũng chật chội.
Hoặc phải tìm cách thay đổi xu hướng xấu. Sự nặng nề chính là sự nặng nề trong cách nghĩ của mọi người về cháu. Ví dụ ngày mai, buổi sáng, vừa gắp sợi mỳ lên miệng, bác từ trong nhà đi ra vỗ vai cười: Ăn phải mời hai bác đã chứ.
Thế là vô số bịch nylông nước được ném xuống tầng dưới. Phố phường quanh nhà lại bình thường. Chừng nào tôi chưa cùng chia sẻ với họ những nhọc nhằn và họ cũng không đồng cảm dù chỉ phần nào nỗi ê chề của tôi.
Mà tôi nghĩ chính ông đang làm mất thời gian đấy. Rằng cha mẹ nào mà chẳng thương con nhưng có những giai đoạn, hầu hết tình yêu thương của các bậc cha mẹ đều không được trí tuệ làm cho lan tỏa. Này, mày bê cái kia cho chú.
Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn… Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Nó mất ở đây và nó lại xuất hiện, lại sống ở kia.
Nhưng tôi vẫn tin chúng ta có một lượng cái thiện cần thiết. Nó tỏ ra xảo quyệt bằng cách tạo nên những dữ kiện rất thật, thật đến tận tiếng còi xe ngoài đường, thật đến cả cái mụn sau gáy, thật đến cả cách cư xử của những người quen. Tôi đốt vì nó vô nghĩa.