Chỉ có mây, có gió, có mặt trời, có tôi và chiếc máy bay của tôi… Và nếu họ có một chút duyên ăn nói nữa thì quả thật tuyệt vời biết bao nhiêu! Một cách gần gũi và chân thành, tôi đặt câu hỏi về họ, lắng nghe những suy nghĩ và tâm tư của họ.
Giả dụ như trên tường có treo một tấm hình chụp gia chủ đang đứng ở Quảng Trường Đỏ chẳng hạn, hãy hỏi về chuyến đi Nga của họ. Tôi nghĩ rằng chỉ có Joe cha mới biết phần còn lại của câu chuyện. Bối rối hay lo sợ chẳng giúp bạn giải quyết được gì.
Ở đó, người ta sẽ hỏi rằng tại sao thầy lại tin lời của những đứa nhóc mười ba tuổi về một việc hệ trọng như thế. Khi chiến tranh thế giới thứ hai bắt đầu diễn ra, Churchill đã đến nói chuyện với các sinh viên một trường đại học ở ngoại ô Luân Đôn. Trong điều kiện thời tiết bình thường các bình luận viên còn cần tới nó, huống hồ trong cảnh tuyết rơi mịt mù thế này… Tờ giấy sơ đồ ấy đã bị cuốn theo chiều gió.
Cô ấy cần phân tích, nhận xét, phản hồi lại ý kiến của họ một cách sâu sắc và khoa học. - Anh có quen cô dâu không? Tôi là bạn thân của cô ấy. Với Harry Truman thì những gì bạn thấy ở anh ấy cũng chính là con người thật của anh.
Chúng tôi muốn anh phải cho một đề tài nào đó. Nghĩ đến điều này tôi trở nên dứt khoát và mạnh mẽ hẳn. Đó là cách mau lẹ nhất để kiếm một kẻ thù lâu dài nhất, nó chẳng ích lợi gì.
Người nào không hề mắc một lỗi nhỏ cũng chẳng thể tạo ra một thành tích vĩ đại. Tôi đã học hỏi điều này từ Sinatra. Tôi từng nghe một giáo viên tiếng Anh kể một câu chuyện về một thanh niên khi nhận lá thư của người bạn.
Ví dụ khi bạn nói chuyện với người tu hành thì đừng giả định những việc trần tục quá. Vài ngày sau, trong lúc tôi đang chuẩn bị cho chương trình phát thanh của mình thì chuông điện thoại reo. Hãy chuẩn bị trước xem bạn cần nói những gì, không cần nói những gì.
Tôi đến chỗ Sergio và hỏi: Sergio này, họ mời anh đến đây như thế nào? Nhưng trong các buổi giao lưu trước công chúng Mel lại vui vẻ và cởi mở hơn hết. Sau đó thì có thể bày tỏ quan điểm, ý kiến riêng của bạn, đặt câu hỏi về vấn đề đó.
Bạn sẽ tiến xa hơn nếu để người ta hiểu bạn nhiều hơn. Làm gì bây giờ? Cuối cùng, chúng tôi quyết định bất cứ giá nào cũng phải tường thuật trận bóng! Không thể để cho các thính giả Miami thất vọng. Vì dường như cô ấy chỉ thích hỏi, hỏi và hỏi.
Ba tuần sau, điện thoại reo. Vẫn không sao mở miệng được! Việc này cứ lặp đi lặp lại đến ba lần. Don về chỗ hí hửng chờ đợi, thản nhiên như không có chuyện gì.