Nhưng sau đó thì lại là những cơn đau kéo dài do cơ bắp không kham nổi. Căn bản cũng tại người đời hay đính bên cạnh nó chữ vì. Và người ta sẽ gọi đây là giai đoạn ươm mầm siêu nhân cho lịch sử nếu trong một tương lai gần, bắt buộc phải có những con người siêu việt.
Cố tiếp thu để làm tốt hơn. Lát sau, bác bạn lên, mang theo chiếc đồng hồ báo thức còn kêu. Là ích kỷ, rất ích kỷ.
Và kẻ thua chấp nhận rút súng tự tử. Tôi để họ hơi lo, một chút thôi, để họ có một chút hạnh phúc tìm kiếm. Chúng xèo xèo sền sệt.
Nó vẫn đang phải chứng minh. Tôi sẽ còn góp thêm một vài gọng kiềm kẹp cho anh chết. Bạn dường có hai con đường trước mặt: Học tiếp đại học và đi bên nghệ thuật.
Tôi ngồi như tượng đá. Bạn quyết định chấm dứt hẳn việc đến trường với mớ kiến thức thủng lỗ chỗ, dở dang và lan man này. Mẹ không giúp được tôi đâu.
Những tâm hồn đã chết, đó là một sự tội nghiệp. Em sẽ suy tư về đời mình từ đời nó. Đủ năng lực không? Và dám không? Nếu định sửa chữa, khuyên răn cho bức tranh phản ánh chính nó.
Nói đây là cuộc chiến thì to tát quá. Cả đời tôi hầu như không quay cóp và một đôi lần làm chuyện đó khiến tôi nhắc mình suốt. Và chúng ngày càng gia tăng bởi quá nhiều nghề nghiệp chỉ là sự lựa chọn theo tình thế.
Nhưng những ám ảnh về đời sống khiến bản thân ta đòi hỏi mình sống như một anh hùng. Tôi biết là tôi rất khỏe. Rồi đau và chấp nhận đau.
Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị. Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. Bạn biết đó chỉ là một cảm giác, một quan niệm truyền khẩu chung chung.
Đa phần chúng ta đều làm thế và coi đó là sự vô lí bình thường của đời sống. Khi được tôn trọng như thế, còn cách nào khác là cố mà muốn sống và yêu đời sống này. Nhưng khi thằng ở vừa đọc vài trang cuốn tiểu thuyết mới của ngài thì ông cụ lại từ từ mở mắt và hồng hào trở lại.