Bác gái thường cung phụng bác trai, có lúc bực mình vẫn nhịn. Có lẽ vì tôi vừa ngáp. Chỉ có một cái cẳng chân hình trụ ngắn hơn chiều dài cái xương sống đèn độ một phần ba.
Bước vào, cảm giác không bị bỡ ngỡ. Như thế vẫn chưa đủ cho một con người. Và cả sự hoang mang rằng mình ngộ nhận.
Nhưng mưa dầm thấm lâu. Mà là một tiếng nói độc lập, chân thật và biết đều (dù không phải không có chỗ gay gắt). Lúc đó, tôi nghĩ điều này nhưng không nói ra: Thế người với người với nhau là gì hở chú?.
Có vẻ may mắn thay, sự phong phú khiến không phải ai cũng định kiến. Rồi bảo cảm ơn ta đi. Nhiều điểm rất giống tôi.
Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Xem xong ông ta nói: 50% đỗ, 50% trượt. Hãy bỏ dần thói chờ đợi ấy đi vì có vô số tội ác và rủi ro đang chờ ập lên đầu những kẻ như vậy.
Chứ không thở dài như những người thân… Tớ sẽ cho cậu nhiều lắm. Chẳng vay chẳng nợ ai trên đời cả.
Mắt và đầu đau đã thành nhàm. Chiều cháu mới về, em bảo cháu nằm sấp xuống, hỏi tại sao đi đâu không xin phép. Tôi ngồi trên nó, đút tay vào túi và nhìn ra xa xăm.
Món đồ chơi ấy muốn tiếp tục tồn tại, phải tự có sinh mệnh. Nhưng xã hội đã trót phản ánh vào tâm thức và như nước gõ lên đá đến vô số lần mà tạo thành vết lõm. Tôi còn phải khỏe hơn cậu nhiều chứ.
Trước thì cảm giác người nặng trịch, không tài nào động cựa. Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn. Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi.
Có lần bạn tự hỏi phải chăng đó là hạn chế của mọi kẻ cô đơn. Những sự giận cá chém thớt này có lẽ họ không nhận thức được. Tôi đã từ lâu không kỳ vọng vào một xã hội có nhiều con người cực kỳ tử tế, xả thân về người khác, giảm thiểu nhu cầu của mình.