Thế là những bực dọc không biết trút vào đâu cứ dần hình thành. Câu chuyện này tôi gửi đến bạn. Và từ đó, tớ không thấy rác rơi xuống từ anh ta.
Viết dở cho người ta ghét truyện ngắn vậy. Nhà văn uống lấy giọt nước mắt bé xíu ấy trên môi nàng. Rốt cuộc, tôi nhận thấy khi đến một chừng mực nào đó, mối bận tâm không còn thiên về viết cho ai, về cái gì mà là viết có hay không.
Mạch sáng tạo và khao khát đến với nó không chảy rần rật trong hắn. Đoán rằng nó bên dưới tầng một vì nghe có vẻ xa xôi. Lại được tiếp xúc với nhiều người hơn, đời sống có lúc cũng thêm phần dễ chịu, tự tin.
Tôi có nhớ một lần về quê ăn cưới, bác ngượng ngùng trong chiếc áo bó cổ lọ. Họ đã bị những kẻ đứng trên và tuổi tác biến thành những nhà giáo điều, cái mà tuổi trẻ họ đã từng bất bình. Thời gian đã dạy con người bài học yêu thương.
(Cái ý tưởng trước đó là con mèo trong tivi câu cá trong bồn đời). Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt. Lúc thấy xe của các chú, tôi đã định đi ngay.
Hôm nào đập thử bàn thờ, đập thử tivi nhé, giả điên thế nhé, bác mẹ có thích không, có ngộ không? Và bác gái có nhiều thời gian rảnh để soi bạn hơn. Nhưng ông hãy nghĩ kỹ đi.
Hơn nữa thì bọn tham nhũng cũng không phải thứ mạt hạng chỉ biết chửi bậy ngoài đường như anh ta, cô ta. Cô gái bảo: Không. Ta không muốn đợi họ tìm đến ve vãn lúc ta đã già yếu hoặc chết nên ta phải cứu chính mình, mở rộng mình.
Nói chung bạn tạm chiếm được thành luỹ này rồi. Bóng đèn thì bình thường, không cần kể. Dù tôi biết nàng chẳng bao giờ có thể thông minh bằng tôi.
Cái hy vọng đặt ở ham muốn lao động, chia sẻ và thưởng thức nghệ thuật của loài người vẫn còn. Số cháu đầy đủ nhưng chả bao giờ sung túc cả Rồi bác bảo: Tết này về mua cho bố cái dao cạo, mua cho mẹ ít đồ trang điểm, mua cho em cái gì nó thích. Nhưng ông ạ, hòn đảo mà tôi sẽ đưa ông đến có những lạc thú mà ông sẽ phải công nhận.
Đôi khi người ta cần đòi hỏi cao, khắt khe với sự phát triển của đời sống trước khi có cái xuề xòa quan tám cũng ừ quan tư cũng gật thường là của sự bất lực và ơ hờ. Lúc này họ lại tưởng tôi đùa. Nơi thì nước mía bật băng chưởng dân tình cầu bất cầu bơ ngồi san sát ở vỉa hè đối diện ngó sang.