Tôi biết làm thế nào khi tôi muốn hít thở khí trời. Vùng dậy, trợn trừng, bạn hát: Ai có thể giữ được tuổi trẻ, những người lúc nào cũng có thể bị cám dỗ bởi thứ triết lí hiện sinh muôn hình vạn trạng.
Cái bộ mặt đó tôi đã nhìn thấy một lần và không muốn thấy lần hai. Những thanh niên có thể coi là tốt xung quanh, họ sống. Tôi khóc vì những câu hỏi tâm thức như thế sau cả chục năm làm tôi mệt mỏi.
Họ đôi lúc khuyến khích bạn đi chơi cho khuây khoả. Tôi đáp cứ năm phút thì nó tự động ngắt. Sách phôtô, giấy rất dễ cháy.
Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Tôi luôn có ấn tượng về sự kém nhiệt tình của những cậu con nhà giàu với những đối tượng không đem lại lợi ích cho họ. Còn tự thân kiểm chứng thì không phải ai cũng nghĩ nhiều và hiểu nhiều về mình.
Con người muốn mau lành bệnh cũng thế. - Tôi rất mừng vì điều ấy. Bởi bạn là người sòng phẳng.
Rồi đau và chấp nhận đau. Cả khi bạn ngủ, cả khi bạn chẳng nghĩ gì, nó vẫn tiếp tục trò chơi mà chả cần biết bạn biết hoặc tham gia hay không. À, hôm trước thằng em có hát bậy trong nhà tắm: Nắm tay nhau cùng bước bên nhau vì hạnh phúc con lợn.
Đây là lần thứ hai mình nghĩ về cái biển số. Cháu vẫn nằm trong chăn. Tẹo rồi biết trình báo thế nào đây?
Cái chính là tớ đã cho cái vỏ kẹo vào túi và anh chàng chắc cũng nhìn thấy. Mà em lại chẳng thể sưởi ấm hết hồn anh. Một cái ngẫu nhiên không an toàn chút nào khi mà con người luôn đói khát vật chất, tinh thần.
Mà người có trả thì chưa kịp đến tay mình, biết đâu người khác đã cướp đi. Thực sự là bác rất bực vì cháu không tôn trọng mọi người. Và biết phụ nữ tân kỳ họ chỉ quý tôi vì tôi không làm hại họ nhưng họ cũng chẳng yêu tôi vì tôi không đem lại cho họ những niềm vui của sự tán tụng.
Đơn giản bởi đời sống vốn dĩ đã quá tàn nhẫn. Em sẽ kể cho nó về cuộc tình của em. Đấy là theo qui ước của họ và đời sống bạn dính vào qui ước ấy như con muỗi trao cánh cho mạng nhện.