Có lẽ nên vào nhà vệ sinh, rửa mặt và tè một cái, bạn sẽ sảng khoái hơn và kể câu chuyện một cách khoáng đạt hơn… Bác vừa thoăn thoắt gói vừa bảo Thấy số bác khổ không. Rồi thì bạn vẫn hồn nhiên nhưng đó là một vết thương đầu đời trong tiềm thức mà những sự thể tiếp theo làm nhói lại.
Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc. Này thì… những giọt lệ bay trong lòng vắng-hoa sữa vỡ vương hương đăng đắng… - Ta đôi lúc cũng cố tìm hứng thú và cũng thấy đây một chút kia một chút.
Trong công viên thì toàn ma cô. Chứ trước đây thì um nhà rồi. Còn các bộ phận chưa bị thương trên cơ thể chung thì quá chủ quan, vung vẩy theo ý mình, phó mặc cho những bạch cầu trước vết thương nhiễm trùng uốn ván.
Và bạn nhận ra, bạn ngủ để lẩn trốn chúng. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Hơi buồn cười, bị hại cần sự tha thứ của bị cáo.
Bác không hài lòng một tí nào. Dù tôi sẽ dạy dỗ nó tốt hơn và đem lại cho nó nhiều hạnh phúc hơn. Tôi nghĩ đến Tần Thủy Hoàng đốt sách.
Muốn sớm đến chiều để chạy ra các sân bóng. Không thiếu những học viên của trường an ninh gần đó dù đã đến giờ cấm túc. Câu như thế không được, phải… dành cho các điều không hợp khẩu vị quan điểm của bác.
Từ tầng 4, tôi đi xuống ban công tầng 3, nhìn ra đồng lúa xanh và con đường cao tốc. Nói chung là vẫn có thể tung cánh. Anh đừng uống nhiều cà phê nữa, hại lắm.
Em sẽ thôi là một sinh linh. Trên con đường bị truy sát, anh ta đã rắc kịp những hạt mầm máu của mình xuống những mảnh đất khô cằn. Để không bao giờ khuỵu xuống cả.
Thi thoảng viết nhưng không tiện. Hoặc là họ sẽ phải thay đổi một số cách nghĩ cơ bản. Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên.
Bạn có hai giọng chính. Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn. Bạn mà cứ yên tâm chịu ơn của họ, yên tâm làm những việc mà họ xin cho thì rồi bạn sẽ chỉ thấy nhục và khinh bỉ mình khi viết những dòng này.