Bực thật, phải chờ 2 phút qua đi để viết cái ý nghĩ này vào. Thôi ạ, cháu chả biết nói gì. Từ khi làm con đến làm cha mẹ rồi ông bà là những khoảng cách tuổi tác, khoảng tích lũy tri thức cho một sự giáo dục cũng như rèn luyện tốt hơn.
Giữa hiện thực và huyền ảo. Rồi, mẹ cứ đi ngủ đi. Lăn về đâu? Mình chẳng biết.
Đi lên, đã có người lấy thuốc ra hộ rồi. Dí cái mũi ươn ướt vào bắp tay tôi. Có lẽ rất lâu họ mới biết cụ thể.
Chúng xèo xèo sền sệt. Mẹ không giúp được tôi đâu. Đang nhìn ngọn lửa rừng rực trên cuốn sách tiếng Anh, tôi chợt nhớ đến chỗ thơ.
Tôi không có nghị lực. Mình nghĩ, nếu im lặng, đồng chí ấy sẽ day dứt về câu đùa sắc lưỡi. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu.
Bạn đã rơi vào cái bẫy lôgic ma mãnh của tạo hóa. Làm sao tôi có quyền ngồi choán mặt tiền của người ta? Cả dãy vỉa hè là của chung, của xã hội, của công cộng. Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú.
Hắn cũng đang không cảm nhận được. Ôi! Những tiếng còi xe. Ông anh bảo chắc là một loại gạch chịu lửa.
Đơn giản vì tôi 21 tuổi và tuổi này là tuổi đến trường. Con người? Họ là ai? Đồng chí công an ấy, người trông xe kia. Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần.
Tôi thường tự hỏi từng người quen tôi gặp sẽ phản ứng gì khi đọc những điều tôi viết. Sự trùng hợp nhiều khi là tất yếu. Họ nhìn vào sự lên mạng, sự viết, sự đọc truyện, sự đá bóng của bạn.
Bác mà hút một điếu thì cháu bỏ học một buổi. Mà thường chỉ để bố mẹ chứng kiến tôi ngồi cả ngày bên những game giải sầu trên máy tính. Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo: