Sẽtop1

Mê mẩn cặp ngực to tròn của em xinh

  • #1
  • #2
  • #3
  • Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau. Cuộc đời bác không đơn giản thế, bác còn tạo ra, nuôi dưỡng và giúp đỡ (cũng như nhào nặn) những con người mà sự bù trừ không đủ trí tuệ để tính toán. Tao đờ mẹ bật quạt mãi mà đờ mẹ đéo hết nóng….

    Hiện sinh tách xã hội thành những cá nhân đơn lẻ, rời rạc và luôn phải chống chọi toàn bộ phần còn lại. Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động. Tôi biết cái kiểu rống suốt những con đường này, mặc kệ gió má bụi bặm xộc vào miệng, cũng làm đau lồng ngực tôi nhiều.

    Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?. Chỉ là chuyện, chỉ là nhân vật, thật thì thật, không thật thì thôi, anh ạ. Ai mà chả thích ngủ sướng mắt thì thôi.

    Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được. Và có một cái đầu luẩn quẩn. Thế thì anh không dám.

    Nhưng không phải lúc nào cũng mang theo giấy bút. Còn lười và nhát, thì chịu. Mẹ: Con vẫn uống thuốc đều đấy chứ? Tôi: Im lặng.

    Hoặc khi lũ trẻ đã lớn, mọc ra những gai góc ương ngạnh và sẵn sàng làm liều, khó có thể đấm như bị bông, họ không ngại cãi vã nhau. Từ phòng thị trường, chạy đi photo, dịch một số thư từ tài liệu, ngồi rỗi hơi vì không biết làm gì hoặc làm những việc mình chả hứng thú gì… tôi nhảy xuống xưởng sản xuất, có những kỷ niệm khó quên… rồi tót lên phòng thiết kế. Chơi là làm cho người ta thấy hay khi chứng kiến, lại làm người ta chán kinh.

    Đơn giản bạn chỉ viết ra cái cảm giác và sự xoay xở với đời sống quanh bạn. Tôi đốt chút, chả hả hê gì. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ.

    Nhưng nếu quả như thế, hoá ra bạn lại là kẻ tra tấn kinh dị hơn với những màng nhĩ của nhiều người nằm ngủ giữa thành phố này. Giọng mẹ bắt đầu ướt. Mẹ thì độ này da sạm đi.

    Tôi bỗng không thấy xấu hổ khi mình khóc. Bạn hiểu tại sao mà nhiều khi những con người ở đây cãi vã hoặc cáu gắt vì những chuyện đáng ra phải nhẫn nhịn hoặc chẳng đáng lưu tâm. Và cái sự vì ấy là sự tự nguyện đầy hạnh phúc của tâm hồn họ.

    Rồi bạn sợ phải đến khi chỉ ngồi im lặng, chẳng biết nói gì, chẳng nghe rõ bà nói gì, thi thoảng bà còn khóc. Tôi tụt khăn trải lên băng ghế bảo để đỡ nóng. Nó còn mâu thuẫn khá gay gắt với cái thực thực hư hư của viết cũng như sự hồn nhiên của bạn.

    THỂ LOẠI: Viet69
    TAG: vú to

    Phim liên quan

    THỂ LOẠI KHÁC
     Sitemap