Dù chúng ta có thể hơi tí là cười rộ lên. 000 đồng, bớt 1000 còn 34. Tất nhiên là không phải ai cũng thế.
Và ta chỉ là những họa tiết trang trí cho bức tranh vĩ đại mà hắn vẽ ra. Sớm nay, thấy bạn (dùng chiến thuật) ngồi thừ trên giường. Tôi không cần những sự ban ơn bề trên của họ.
Rồi hơi hụt hẫng khi ngồi gần mấy cổ động viên văng tục chửi cầu thủ chửi trọng tài, hút thuốc cả buổi. Sau rồi sẽ tàn sát lẫn nhau để có một kẻ bá chủ duy nhất. Người yêu càng quí chứ sao.
Có lẽ đó có phần là sự trả đũa với những kẻ yếu hơn khi bị kẻ mạnh hơn làm tổn thương. Cũng chẳng biết sẽ chụp không. Nhưng thế giới của bạn, đời sống của bạn vắng bóng đàn bà.
Các cậu không cảm ơn, các cậu lại đấu tranh vì các cậu thích thế. Có tiếng bác gái ở giường bên trở mình, có lẽ vì bị đánh thức. Đó là mong muốn hết sức chân chính và cũng là mong muốn của bạn.
Sẽ là đê tiện khi đòi hỏi lòng bao dung cho sự kém cỏi trong nghệ thuật. Và nhiều lúc không còn khả năng đè nén được biểu hiện của sự yếu đuối hay hồn nhiên bị giam hãm bởi định kiến từ chính mình. Viết từ nãy đến giờ, bạn muốn đi rửa mặt quá nhưng cứ sợ quên, bạn cố viết nốt.
Gần cuối buổi, đang bê chai thì có một người đàn bà chưa già ngồi ăn ở bàn bên trái gọi giật lại: Mày ơi, dọn chỗ bát này đi. Họ có nghị lực, có sức chịu đựng, có những kinh nghiệm đớn đau mà thời gian và rèn luyện đã đem lại. Thôi, bác đừng xuống.
Con người dường không đủ năng lực để trải qua nhiều bộ mặt. Một cái gì đó kinh điển. Nhưng tất cả nói chung đều thật chán, thật tẻ nhạt và vô nghĩa.
Tôi sợ cảm giác yên bình lấp đi những sâu cay cần có. Cậu em hướng dẫn tận tình. Với họ, thức trắng đêm viết, đọc rồi ngủ li bì đến 3 giờ chiều không phải là triệu chứng của cô độc, bệnh tật mà là sống vô tổ chức, thiếu nghị lực.
Tôi muốn ông giết chết ông cụ nhà tôi. Rất rối rắm và hoang mang. Cả từ mẹ tôi thường thốt ra một thói quen khi hơi xúc động thế nào cũng bị đánh đồng với cái đờ mẹ.