Thậm chí, bây giờ mình cứ mặc kệ nó ở đấy. Và trong chính khoảng bị nghẹt thở đó, họ phải đặt nền móng cho thế hệ sau. Cũng vì thế mà bi kịch ngày càng nhiều.
Cũng như hôm cưới chị cả vừa rồi, bạn chạy lăng xăng suốt. Mà không phải bất cứ cái gì hắn tạo ra ta cũng tạo ra được. Nhưng cơ bản bạn không thấy thú vị gì vì sống còn những thử thách khác dù vất vả hơn nhưng có nhiều người xoa dịu hơn, làm bạn thấy khỏe khoắn và minh mẫn hơn.
Thả thơ ra để nó bị bọn vô học cho ăn một cái tát. Mai là giỗ mẹ chồng phải mua con gà. Thôi, đứng dậy xem tí đã.
Mà không tìm thấy trong ấy ít nhiều cay đắng. Rồi một ngày kia, cậu ấy sẽ cảm thấy cần bất bình. Khi bạn phải đánh nhau hoặc làm lành với chính mình, thật khó.
Tôi thấy ông có khiếu phê phán đấy. Bỗng một chiếc xe tải của cảnh sát trờ tới… Đang có phong trào triệt để thực hiện đường thông hè thoáng. Không thích nhưng vẫn lạc vào bởi đó là một phản ứng thật, dù ở một cấp độ xoàng.
Cũng có cớ để thôi viết. Ai có thể giữ được tuổi trẻ nếu bản thân họ không tự giữ mình. Hôm bác trai hút lại, bác gái bảo: Anh chẳng có lòng tự trọng gì cả.
Chuyển sang máy mát xa. Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống. Tôi chợt nhớ câu chuyện cô gái muốn gọi đôi khỉ ra xem trong mùa giao phối bằng mấy hạt lạc.
Cảm giác của con người còn toàn diện chỉ khi họ còn dục vọng và điều tiết được nó. Rất rối rắm và hoang mang. Còn hiện sinh thực chất, đòi hỏi những kẻ can đảm và liều lĩnh tham gia cuộc chơi sinh tồn có thể bị tiêu diệt bất cứ lúc nào.
Mẹ đang tìm cách cứu rỗi tôi, an ủi chở che tôi, chia sẻ với tôi. Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Vài hôm nay chưa nghe (mấy buổi sáng bác bận đi đưa thiếp cưới) lại đâm nhơ nhớ, chờ chờ.
Dù nhiều khi cần viết và cần viết cho chúng trở nên hay nhưng bây giờ tôi đang trong sở thú. Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Vả lại, giấc ngủ của mọi người vốn đều đã chập chờn.