Gương mặt của ông giống bà như đúc, với vẻcương nghị của chiếc cằm nhọn, môi mím lại giữa đôi gò má cao. Nhưng một khi đã sa vào tính tự mãn, ta sẽ gục quỵ mãi mãi. Watson là trường hợp tự tìm đường đi và cách thức của ông là đối diện với thất bại.
Nhưng trước khi họ làm đám cưới và cùng nhau đi hết cuộc đời Và chúng có ý nghĩa thực tế trong thế giới văn minh. Chúng ta phải cố gắng hợp sức cùng nhau như những con ngựa cùng kéo một cỗ xe.
Tường thuật vừa rồi của Lucinda, cháu gái của Watson, đã cho thấy Watson không hẳn là ông già bảo thủ như bình luận của nhiều nhà nghiên cứu. Người ta đã truyền tụng không ngớt về việc Watson không sa thải nhân viên. Điều này không chỉ có nghĩa là nhà giàu thì cần và nên chia sẻ với cộng đồng mà còn cho thấy vai trò của doanh nghiệp, của nhà kinh doanh có một vị trí quan trọng tạo thành cộng đồng.
Drucker đã từng phỏng vấn Watson khi chủ tịch IBM đến châu Âu, đã nghe ông nói về hòa bình, thương mại và xử lý dữ liệu, và đã thấy các sếp tòa soạn quẳng (bài báo) Watson vào sọt rác. Điều đặc biệt mà ông cảm thấy rõ là hàng ngàn nhân viên của ông giờ đây đã là một khối văn hóa chặt chẽ. Không thể vay mượn hay chờ đợi gì bên ngoài, cho nên cách khôn ngoan, như Watson đã làm, là hãy tận dụng mọi sức mạnh mà nó vốn có, để hành động tập trung.
Khái niệm máy tính những năm 1930 dĩ nhiên không phải là những bộ vi xử lý như thế kỷ XXI. Nhiệm vụ của nó là xâm nhập vào bên trong thị trường máy cũ, bán phá giá để đánh bại các đối thủ, tạo những khoảng trống để NCR bán thế hệ máy mới và quan trọng hơn là để kiểm soát toàn bộ thị trường. Watson và IBM đẩy Aiken vào dĩ vãng theo cách của họ.
Gerstner đã dùng đến biện pháp gây sốc. Những cái máy cho phép tính toán vẫn làm việc bằng cách đục lỗ trên thẻ để ghi dữ liệu và vận hành một cơ điện. Bạn sẽ khó giao tiếp thành công mà thiếu những phẩm chất trên.
Watson không được nhắc đến một dòng ở quê nhà, ngoại trừ vài tin tức ở New York. Tom Watson đã đưa IBM và loài người vào kỷ nguyên máy tính, tạp chí Time đã nhận định như vậy vào năm 1999 khi đưa Tom vào danh sách Thật ra, nếu ai từng mạo hiểm, dù ở cấp độ nhỏ nhất, cũng thấy rằng kẻ mạo hiểm là người suy nghĩ nhiều nhất và nhanh nhất.
Xã hội Mỹ lúc đó vẫn chưa quen với sự có mặt của giới nữ trong công xưởngcông nghiệp. Các nhà trang trí công ty thì khắc nó trên đá. Watson muốn tạo ra một loại thiên đường nào đó của công nhân.
Ông sẽ huấn luyện cho đội ngũ bán hàng, về sau sẽ rất nổi tiếng, của mình. Phía sau vẻ bên ngoài bình yên rất country đó là sự thật về chính sách thuê mướn. IBM có được khách hàng khá lớn từ đây.
Đó là con người bên ngoài công ty bên ngoài danh sách quyết định số phận doanh nghiệp. Tom quyết định đối đầu không phải với cha mà là với tầm nhìn của cha bằng chính phương pháp think rất khoa học của Watson. Sau hai năm suy thoái, đúng như ông dự định, sức mua trở lại.