Cách đây hai năm, Emma tưởng chừng sắp phải tuyên bố phá sản. Bạn đã được lập trình để chọn lấy những vụ đầu tư thắng lợi hay thất bại? Có thể bạn ngạc nhiên: “Tại sao Chỉ vì kế hoạch tài chính trong tâm thức của cha tôi đã ăn sâu vào đầu tôi và trở thành trở ngại của tôi.
Khi giải quyết các vấn đề liên quan đến tiền bạc, sẽ thật là tuyệt vời nếu bạn có thể suy nghĩ y hệt như người giàu? Tôi hy vọng bạn sẽ nói “tất nhiên” hoặc điều gì đó tương tự. Người giàu sẵn sàng phô trương các thế mạnh và giá trị của mình với bất kỳ ai chịu lắng nghe, cũng như hy vọng có thể làm ăn với họ. trước, lúc còn túng bấn, tôi vẫn thường lái chiếc xe cũ nát.
Rất nhiều người tin rằng tiền bạc và hạnh phúc là hai phạm trù loại trừ lẫn nhau, rằng bạn chỉ có thể hoặc giàu, hoặc hạnh phúc. Bạn sẽ không học “làm thế nào” để trở thành một chiến binh được giác ngộ mà bạn sẽ được thực hành để trở thành người như thế. Hãy nhớ rằng yếu tố đầu tiên của mọi thay đổi chính là nhận thức.
Điều đó khó không? Chắc chắn rồi. Trong khi đó, một lời tuyên bố không nói điều gì không có thật, nó chỉ nói rằng chúng ta có ý định làm một việc gì đó hay trở thành một người như thế nào đó. Tiếp theo, hãy thảo luận một kế hoạch tài chính mới, nhưng không phải là của riêng cá nhân nào nữa, mà của chung tất cả.
Đấy là điều mà tiếng nói thì thầm trong ta không thể phản bác, bởi vì chúng ta không tuyên bố đó là sự thật ngay bây giờ mà đó là dự định của chúng ta trong tương lai. Mong muốn này thường đi liền với quyết định trở nên giàu có. Tại sao lại có sự khác biệt ấy? Đó là vì các nhà triệu phú tự lập này có thể chấp nhận mất tiền, chứ họ không bao giờ để mất đi yếu tố quan trọng nhất của thành công: Tư Duy Triệu Phú.
Vậy thì từ thời điểm này đây, khi phải đối diện với khả năng lựa chọn “một trong hai”, bạn nên tự hỏi: “Tôi có thể làm gì để đạt được cả hai?”. Cảm giác ấy sẽ thôi thúc, khiến bạn tiêu xài quá độ một cách vô thức như một cách thể hiện cảm xúc của mình. Stephen nhớ lại lúc anh còn nhỏ, lúc nào mẹ anh cũng bảo: “Những người giàu rất tham lam.
000 mét vuông cách thành phố họ sống khoảng 30 km. Người nghèo không tin rằng họ xứng đáng có một chiếc bánh ngọt, nên họ gọi món bánh rán rỗng ruột rồi cứ nhìn vào lỗ thủng đó mà thắc mắc tại sao họ “không có gì”. Cuối cùng, cô ấy kiếm được đủ sống.
Hãy đưa ra mục tiêu có thể thực hiện được trong khoảng thời gian cụ thể, nhưng đồng thời phải nhớ rằng bạn cần “ngắm bắn những ngôi sao”. Hãy xem bạn có phải làm việc nặng nhọc vì tiền không. Tại sao lại thế? Bởi vì thông điệp của họ với chính mình luôn đầy rối rắm.
Đáng tiếc là người nghèo và nhiều người thuộc giới trung lưu chỉ chú trọng vào thu nhập từ việc làm mà xem nhẹ các yếu tố còn lại. Hãy quan sát bản thân, hãy tỉnh táo quan sát những suy nghĩ của bạn, những nỗi sợ, niềm tin, thói quen, hành động và thậm chí là sự thụ động của bạn. Họ còn nói: “Chỉ cần học được một điều mới hay cải thiện được một việc gì đó là đáng để bạn đến khóa học này rồi”.
Tôi đã xác định được hai nguồn thu nhập thụ động chủ yếu. Chúng không có ý nghĩa gì ngoại trừ ý nghĩa bạn gắn cho chúng. Thứ hai, bạn càng có nhiều tiền thì bạn càng đưa nhiều tiền vào lưu thông, sau đó những người khác càng có nhiều tiền hơn để sử dụng số tiền đó trong việc mua bán và thu được giá trị lớn hơn.