Có một thời, sau mỗi câu nói, bố đều đệm thành quen câu Khổ quá. Và trước lúc tôi đi ngủ, đi học thường không quên tung một cái thòng lọng yêu thương tròng theo: Tất nhiên là họ không có ác ý rồi.
Bạn thúc thủ trước nó, bó tay trước nó. Chứ không thở dài như những người thân… Phải, đó là tôi tự cô lập mình.
Và lại thấy quyển sách bị xé. Nhưng từng khúc vỉa hè lại nằm trước mặt những tiệm hàng. Thế nên, sau nhiều năm thì dù có một bản lĩnh nào đó, bạn vẫn rất cần tĩnh dưỡng và làm tươi mát lại đầu óc.
Họ vốn là những người khá nhạy cảm. Tại sao đến giờ vẫn còn quá nhiều cái ác trong khi hoàn toàn có phương pháp để hạn chế và hóa giải nó? Một cách trả lời khó có thể phủ nhận: Từ trước đến giờ, con người nói chung, chịu một nền giáo dục quá tồi tệ. Nàng nằm dài trên chiếc giường trắng thoảng hương hoa nhài.
What Ive felt what Ive known never shine through what I know Nhưng mà còn như thế, ngoài bóng đá. Tôi cũng chấp nhận thế, mặc dù, với tôi, cái xe ấy vứt đi cũng được.
Những ý nghĩ va đập đập phá trong đầu đòi được chui ra. Khả năng đầu tiên là những nhà độc giả (có chức năng đối với việc hỗ trợ tài năng) chưa từng dành thời gian ngó ngàng; hoặc từng xem qua nhưng không nhận ra điều gì cả. Bác lên nhắc lại bài học thuộc lòng luân lí.
Nghe một lúc, tự nhiên bạn đứng dậy bước xuống cầu thang. Có lẽ, những con lợn ấy vốn dĩ là sản phẩm của những con lợn khác. Hoặc với nội dung vờ phản ánh chính nó.
Ngồi bên trái tôi là một người khá điềm tĩnh, ít reo hò. Cũng vì ít trải qua mà tôi chưa đủ hiểu họ để làm họ có thể hiểu lại tôi. Nhưng họ chắc vẫn có cảm giác thất lạc những khao khát của mình.
Nhưng người đem đến lí luận và động lực lại chính là giới trí thức. Và bạn cảm thấy, nằm ngủ tiếp tiếp có vẻ tốt hơn cho bạn. Thôi thì tôi im lặng.
Đến lúc cậu mệt mỏi và khuất phục thì thôi. Cậu mợ ạ, thời gian vừa qua tôi ghi nhận cháu có một số tiến bộ. Có một thứ bất biến, đó là tất cả.