Mà trong giai đoạn ấy, biết bao con người vô tội và đầy tài năng đã không còn cách nào khác phải làm những tấm ván lót đường. Tí nữa cháu nghoéo tay với bác trai nhé… Chà, cuối cùng, cậu ấm cũng đã bị lợi dụng một cách triệt để hơn bên cạnh vài việc cỏn con của đứa trẻ như lấy cho bác cái tăm, cái kính. Tôi chẳng cần biết tương lai để làm gì.
Tôi đang tự hỏi mình sẽ làm gì sắp tới. Theo cách mà bạn lựa chọn. Đọc cũng không thấy thích một sêri truyện toàn về tôi thế này.
Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu. Nhưng con chim tung cánh trong lồng không thể rộng dài như giữa bao la trời đất. Nhiều khi đã chán tên sêri NGOÁY MŨI nhưng ngại đặt tên khác.
Nhưng tuỳ cách xử lí mà khối tích tụ ấy tiêu hao đi hay không. Nhưng trong chủ thể, sự mặc cảm mơ hồ này vốn là một cảm giác nội tại tự nhiên. Bạn thì dù vẫn khiêu khích nó, cái chết, nhưng cũng hoàn toàn không muốn nó đánh bại mình.
Khi bạn rơi vào những thử thách này, bạn thấy mình được rèn luyện và to đầu hơn. Con chó nhỏ (đã chết) của tôi từng làm thế mỗi lúc tôi tròng xích vào cổ nó, dắt nó, đúng hơn là nó kéo tôi đi, từ tầng bốn xuống. Và cũng như bà nội tôi, chả để ai bắt nạt.
Lúc đó, bạn sẽ không hứa hoặc phải thất hứa. Triết lí hiện sinh đến sau những đau khổ, những cuộc chiến, những chia cắt… Những thứ rứt con người khỏi mọi cội rễ, mọi đức tin, mọi điểm tựa khiến con người bơ vơ không nguồn cội. Ông anh bảo: Chưa dùng loại này bao giờ.
Luyện trí nhớ là như vầy: Nhìn một lượt cái bàn. Tôi lại bảo: Cháu vướng xe tải cháu chưa đi được, chú cho cháu xin chìa khóa, cháu đi ngay. Phim chưa hết thì vợ gã đón con về.
Uống là cháu nôn ra đấy ạ. Có lẽ chỉ viết đến đây thôi. Ngồi giữa không khí thanh bình của cuộc giải lao.
Công tắc ở đâu để mẹ tắt cho. Bác không biết, buổi sáng tôi thích yên tĩnh một mình, ngồi lặng điều chỉnh cơ bắp đau nhừ, và không bị soi. Để độc lập và giữ nhân cách trong lúc cùng chung sống với những đồng loại dễ dãi với bản thân khắt khe với người khác, họ phải thông minh và cố gắng trên mức bình thường rất nhiều.
Chơi là làm một bài thơ hay để được chửi. Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động. Các em nhỏ nếu lỡ đọc thì không nên tự hào vì mình biết ngoáy mũi như tôi.