Tôi không móc trái cây vào lưỡi câu để nhử chúng, mà móc vào đó một con trùn hay một con cào cào, rồi đưa đi đưa lại trước miệng cá và hỏi nó: "Cá có thèm không?". Ai cũng thèm khát được người khác quý mến, hiểu biết và thương hại mình nữa. Nhiều năm trước, một khách hàng giận dữ bước vào văn phòng ông J.
Tôi tiếp: - Anh Emile, tôi tính thết vài bữa tiệc nữa. ý kiến khác nhau về cách tiêu khiển. Tôi đe họ nên coi chừng, chứ không thì ngồi tù, vì làm cháy rừng.
Các bạn đọc tới đây đã nhiều rồi. Tôi thành công nhờ thái độ nhũn nhặn, thân mật, hiểu biết của tôi". Đừng bao giờ để người đó trả lời "không" hết.
Tất nhiên là ta hành động như vậy, không phải vì quý báu gì những ý tưởng đó đâu, mà chỉ vì lòng tự ái của ta bị đe dọa. Có khách nào dám chỉ trích xe của anh ư, anh đỏ mặt tía tai lên, chỉ muốn nhào vào bóp cổ người ta. Phải ráng hết sức để chứng minh rằng mục đích mà cả hai bên đều muốn đạt giống in nhau, nhưng chỉ có phương tiện đưa đến mục đích là hơi khác nhau thôi.
Chúng ta nghiên cứu bức thư sau này nữa của Ken Dyke, bức thư mà trong đó chánh sách "xin Ngài làm ơn" được áp dụng một cách khéo léo làm sao! Cách đây vài năm, ông Dyke thất vọng lắm vì ít khi ông nhận được hồi âm những bức thư ông gởi cho các thân chủ của ông: thầu khoán, thương gia, kiến trúc sư, để xin họ cho biết tình hình buôn bán. Mà không ai biết nơi đó rõ hơn ông. cậy ông Mahomey chế tạo một kiểu máy mới, dùng trong kỹ nghệ dầu lửa.
Châm ngôn của ông là: "Đừng xét người, nếu ta không muốn người xét lại ta". Bạn cũng như vậy mà tôi cũng như vậy. Những sách ông viết về nó được hoan nghênh nhiệt liệt và dịch ra mười hai thứ tiếng.
Sau khi coi hết các phòng rồi, bà đưa tôi đi coi nhà để xe. Cho nên địa vị người quân tử bao giờ cũng vượt thiên hạ, mà thiên hạ không oán cũng không hờn". Chứng tỏ, phô bày một chân lý chưa đủ.
Phương pháp đó có nên thi hành trong những giao thiệp về thương mãi không? Thì đây, ta hãy xét tới trường hợp của ông Henry G. Cậu thôi học từ hồi mười ba tuổi, phải làm công cho một công ty nọ. Xin đáp: Bất kỳ lúc nào và bất kỳ ở đâu.
Tôi sẽ hết sức giúp ông để triệt cái thói đó đi. Ông bèn họp cả nhóm, rồi xin họ có nguyện vọng gì, cứ nói thẳng ra, không ngại chi hết, rồi ông sẽ hết sức làm cho họ vừa lòng. Nhưng họ mắc phải cái lỗi thông thường là chỉ nghĩ tới cái họ muốn.
Nay ta thử tìm cách sửa chữa bức thư đó cho hợp hơn. "Con nên khôn hơn những kẻ khác, nếu có thể được; nhưng đừng cho chúng biết con khôn hơn chúng". Al Smith cũng như Charles Schwab, như Platt, biết rõ năng lực vô biên của sự khêu gợi tức khí.