Tự an ủi anh mới bước vào đời không ăn thua. Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất… Bạn sẽ không trình bày nhiều.
Tôi cất tờ giấy vào cặp. Có thể những suy nghĩ ấy không hiện rõ trong từng chữ của nội tâm. Tôi cảm ơn vì mình còn khóc được.
Tạo hóa thật tốt cho con người bộ óc. Hoặc hắn cảm giác mình giả dối trong những khi dùng sáng tạo nghệ thuật để phục vụ đời sống tầm thấp; cũng như những lúc cảm giác sống gượng như thế chỉ để có cơ hội đạt đến những tầm cao nghệ thuật. Nhưng ta không cho nàng nói.
Trông cậu buồn cười quá. Kẻ khác ấy sẽ không xúc phạm đến anh ta đâu vì anh ta không cho mình là tham nhũng với vài cái thìa biển thủ trong nhà hàng, vài cục xà bông, vài cái khăn tắm trong khách sạn. Sống là gì nếu không biết chịu đựng nhau.
Tôi bảo vâng, chắc họ chế tạo thế nào để có cái mùi chữa bệnh gì gì. Đời bao nhiêu cảnh để đời. - Ông quả là người biết lo xa.
Cũng vì sợ điều đó mà tôi muốn bình dân là một cái mặt bằng được nâng cấp hơn. Rồi lại lờ đi khi cậu ta thông báo sói đến thật. Khi mà bị trói lại sự tự do điều chỉnh, sự trói này lại âm thầm đồng lõa với cơn suy nhược gô cổ cả thân xác đầy hiếu động.
Bởi lẽ em là người phụ nữ bình thường, bình thường nhất… Tôi, nó, không cần ai gọi cũng có thể vùng dậy ngay khi có việc cần. Cháu đau vì lúc nào mọi người cũng lo thiệt hộ cháu.
Một phần vì sự tàn ác của kẻ nắm quyền lực. Hôm trước trốn mẹ đá chơi một trận mà chân còn tập tễnh đến hôm nay. Thằng này ăn mặc phong phanh.
Vừa xem bạn vừa lan man với những ý nghĩ như thế. Bắt đầu nghe những tiếng động khác. Khi rời sân cỏ để về căn phòng tầng hai cách mặt đường chừng mười mét.
Biết đâu, mất một cái xe, có thêm một người anh em, một người đồng chí. Chắc chắn dù mai này bạn có là người thế nào, những điều bạn đã viết sẽ gỡ giúp họ không ít mớ rối của những sợi dây thít mà những thế hệ đi trước tròng lại. Lựa chọn là bài toán tạo hóa không giấu sẵn đáp số.