Vợ bảo: Thế lúc dự báo đúng anh chỉ đọc mà cũng được thơm lây thì sao. - Vì ông không còn sự lựa chọn nào khác. Nó mất hay không mất là may đây? Dăm giọt loang lổ ở khoảng đất trống mình lầm là của mình kia thuộc về giấc mơ của ai? Họ lại đang chu du với nó hay tẹo nữa có người khóc òa lên vì mất nó?
Khóc cho vài năm tích tụ. Bạn luôn lặp lại mong muốn này hàng năm trời rồi. Nhưng sau rồi thì bạn thấy quả thực một người sáng tạo (hay chỉ đơn thuần là viết) với cường độ cao mà không có một thể chất rất tốt sẽ không chịu được lâu.
Lũ báo đen, báo hoa mai thì nằm im lìm. Ngoài cửa là một giàn gấc xanh trên đầu một cái sân lát gạch khá dài. Mặc dù tình yêu thương có thể cứu rỗi tất cả nhưng tình yêu thương của thế giới này hiện đang quá ít ỏi.
Miệng họ mặc kín mít áo quần. Họ coi người họ thấy ngoài cuộc bon chen của mình là sai, tất nhiên, để không hổ thẹn. Tôi không để ý lắm đến chuyện lên xuống.
Sợ những người phụ nữ gần gũi mình sẽ yêu mình, sợ yêu mình họ sẽ sớm thấy khổ nếu họ không có một bản lĩnh cao cả. Khi thấy những hạn chế cũng như niềm buông trôi trước đời sống. Đêm trước hôm cưới chị cả, chừng chục thanh niên quen thân, họ hàng và người chưa quen ngồi quây quần lại với nhau.
Cái đó sẽ làm chị gặp nhiều gian nan trong cái nghề này. Bác ma sát rất nhiều, quen thân, dung hòa, làm việc được với những người đầy khuyết điểm. Và ta bị ức chế liên tục.
Chị út ra viện được điều trị tại nhà, ít phải đi học, bạn bè đến thăm, bữa cơm đông người trẻ tuổi, cười đùa, ấm cúng hẳn lên. Nói hay hoặc đúng không mà thôi. Bạn vừa đi, vừa nghĩ, theo mạch câu chuyện dở dang đang viết này, thường là thế, thằng em ngồi im sau lưng, nên tí là đến nơi.
Còn tôi, chưa đến lúc. Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. - Mi nên nhớ viết là một thói quen tự thân vận động.
Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé. Tôi cũng tưởng mình đùa. Đúng vào lúc họ cần một niềm tin.
Vừa phải khao khát một ngày họ cũng phá bỏ chúng để chung sống trong một tầm nhận thức khách quan và lành mạnh hơn. Đồ của chú toàn thứ lởm khởm quá đát. Phì! Thiên tài à? Chứng minh đi! Có ngay: