Nếu không tự giải thoát cho nhau được, tốt hơn hết là nên ra đi. Sau niềm vui chung, họ dễ lại lừa dối và khinh thị lẫn nhau. Chẳng là đang thu thập tư liệu cho câu chuyện này.
Nhiệm vụ đào tạo, bảo vệ, cứu chữa con người của giáo dục, an ninh, y tế đã không còn là mục tiêu mà mỗi công dân trong ngành hướng tới. Chứ cháu nhận thức được đấy ạ. Cái tâm hồn cô cũng xấu xí như cái mặt của cô, đó có phải là một nguyên tắc của tạo hóa không?.
Sự trôi vô phương dẫn tôi đến đây. Nhưng tôi lại thấy thế hệ tôi và trẻ hơn tôi đang đầy mầm mống phản động thực sự. Mà sống khoa học một chút.
Nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Và biết bác thừa hưởng điều ấy ở bà nội. Chỉ hai chữ BÀI LÀM mà tôi viết mãi ông ta không hài lòng.
Một người để được đối xử như thiên tài thì chắc phải đợi dài dài, 2 năm xuất hiện chưa ăn thua gì. Mọi người gọi: Ngheo! Ngheo! Tôi không đáp. Xét cho cùng, sau khi sáng tác một khối lượng tương đối như thế, bạn có quyền chính đáng được nghỉ ngơi để bù lại năng lượng đã chết.
Những người như các chú không nhiều nhưng lại hay gây ám ảnh. Có lẽ bạn đã rơi khỏi giấc mơ trước. Thực hiện xong được tâm nguyện tiếp theo này, có lẽ bạn có một chút bình thản để chơi cuộc chơi của họ.
Tất nhiên, chỉ có một số điểm tương đồng. Tài năng của người nghệ sỹ mới quyết định cái hay chứ không phải do mục đích, đề tài hay cái cảm giác khi sáng tác. Lần sau không thế nữa nhé.
Và họ vẫn gọi: Ngheo! Ngheo! Thật ra, một ngày của bạn không dài. Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông.
Hay bạn đang tự đày ải mình bằng những thứ chưa bán được. Phù! Chị đã mổ xong, còn yếu nhưng có vẻ ổn rồi. Nhưng mà các cậu vốn ưa cảm hứng tự do hoàn toàn.
Con đi đâu? Tôi: Cháu đi mua sách. Mẹ là người đầu tiên đem đến những cung bậc xúc cảm hay, dở. Này thì… đời người là hoa hồng héo-chỉ còn xơ lá với gai mòn…