Ngày giáp lễ Giáng sinh, tôi ở sở ra hồi ba giờ chiều và thơ thẩn trên đại lộ thứ 5 để tìm sự khuây khoả. Xét cho kỹ, nghệ thuật nào chỉ để tự mô tả hết. 000 người chỉ có bấy nhiêu người bỏ mạng.
Bởi vì mệt mỏi đến với ta mau lẹ lạ thường. Trong lòng ta có Thiên đường mà cũng có Địa ngục là thế đó. Chúng tôi bỏ ra nửa triệu Mỹ kim để mua trái dâu về đóng hộp.
Sáng thứ hai, tôi có thể lại hãng như thường lệ. Chúng ta có nhiều khả năng mà không bao giờ ta dùng tới". Bệnh của họ không do thần kinh suy nhược mà do những cảm xúc như ưu tư, lo lắng, sợ sệt, thất vọng.
Hơn nữa tôi lại còn làm nhiều việc khuyến khích kẻ khác, thành thử đời tôi được đầy đủ. Khi ta tự tin, tiến theo con đường đẹp đẽ tự vạch ra và gắng sức sống theo đời sống đã phác hoạ trong đầu, thì ta có thể thành công một cách rất không ngờ". Gió thổi đến vải căng phồng rung động, rít lên.
Ông kể: "Nhưng cũng may, tôi còn một đứa con trai bốn tuổi. Trên chiếc tàu đó, ông thấy người thuyền trưởng, đứng ở cầu thang, chỉ nhấn vào một cái nút mà làm chạy một cái máy, tức thì ngăn thiệt kín những bộ phận chính trong tàu, không cho phần này thông qua phần khác, ví dụ vì tai nạn nước có tràn vào cũng không đắm tàu được. Kế đó ít lâu, một người bạn thân đến thăm tôi.
Một cuốn sách có đánh dấu ta thấy hay hơn và đọc lại mau hơn, dễ hơn. Người tôi nói tới đây là ông Al Smith, đã giữ chức Thống đốc tiểu bang Nữu Ước trong bốn nhiệm kỳ liền, một việc không tiền khoáng hậu trong lịch sử xứ này. Đó là một sức mạnh có thiệt như sức hút của trái đất.
Ông tàn tật 23 năm vì chứng sưng khớp xương. Cây Nô-en trang hoàng đẹp đẽ, chiếu sáng ra làm cho những đồ trần thiết chói lọi như những ngôi sao lấp lánh dưới ánh trăng. Phải là một người thông minh, một nhà mô phạm như ông mới có thể xử sự như vậy.
Chúng tôi bơ vơ trong tỉnh. Giê Su nói: Thiên đường ở trong lòng ta". Người ta dùng những lời tục tĩu nhất trong tiếng Anh để thoá mạ tôi.
Rồi ông ta tự nghĩ: "Xà bông tốt, giá không đắt, vậy ế do ta". Xét về tâm lý, tôi tưởng khi nhận như vậy, nghị lực của ta không bị trói buộc nữa. Tôi không có quyền từ chối.
Từ đó đến nay không bao giờ tôi lo lắng hoặc mất ngủ nữa". Trái lại, người khôn ngoan, khi thấy mình chỉ được vỏn vẹn một trái chanh nhỏ, sẽ tự nhủ: "Lần thất bại này dạy ta nhiều nhiều hay lắm đấy. Mà công việc của anh đáng chán thiệt: rửa chén, cọ bàn và dọn kem tại phòng ăn một trường đại học, trong khi các sinh viên cùng trạc tuổi anh được vui vẻ đá banh hoặc đùa bỡn.