Chiều nay, chị út và cô bạn rủ vào chợ ăn bánh rán với cả chè. Nàng bảo: Anh ăn hộp cơm kia đi. Mình được khóc cho mình.
Là ích kỷ, rất ích kỷ. Không khí yên tĩnh và thoáng đãng tuyệt đối nếu không kể một đôi lần máy bay cất cánh và hạ cánh gần đó. Chị út là người bạn học lớp một với tôi.
Lăn đến chừng nào bay hơi và ngấm vào da thịt Nhân Gian đến hết thì thôi. Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn. Chúng giúp ta góp nhặt được một số thứ thú vị.
Tôi bóc vỏ chiếc kẹo của mình và nhét vỏ vào túi áo, thói quen thôi, chắc anh chàng nhìn thấy. Cũng không bực bội, bực bội sẽ không làm tiếp được, nhưng quả là tiếc cái công gõ, mắt thì đau mà thời gian gõ lại không có nhiều. Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại.
Mẹ cầm bút, viết mỗi một lần hai chữ đó. Ở đây, còn được tập, được bơi, ngày đến mấy lần cũng được. Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy.
Cháu có định đi học nữa không nói thử bác nghe. Mình không còn sức để nghĩ đến, không còn sức để đi tìm, để trình báo. Nhà văn nhắm mắt lại.
Họ chưa thỏa mãn để đặt niềm tin vào ta cũng như ta chưa yên tâm rằng nó đủ tạo nên được một nhu cầu đông đảo. Và chúng còn được chăm sóc kỹ hơn. Lần trước là sự nhục nhã của một thằng đàn ông.
Trận trước thắng, thành phố Hồ Chí Minh có đến trên dưới 500 ca tai nạn giao thông, gấp năm lần bình thường, mấy người chết. Chẳng có cái gì đập. Khỏe theo nghĩa dẻo dai.
Như vờ sở hữu cái mà nó biết không thuộc về mình. Mà dần dà đâm quen, bạn viết mà không biết nó có hay không. Và có phần nào vì sắp tới Sea Games 2003, Tây sắp đổ về? Nếu không thì sao đến tận năm 2003 này mới đẩy mạnh.
Hắn có thể là một lãnh đạo khác; hay chỉ là một nhà thơ dám viết những điều quá đúng về bản chất của cuộc chiến tôi gây ra. Để thấy những thế giới nội tâm rất sâu sắc trong nhau, ngoài những trường hợp chỉ biết ăn no ngủ kỹ (có thể cả lao động hùng hục) và để số phận xỏ mũi dắt đi. Hai cạnh dài và rộng phía trong được bao bởi hai hàng cây (hình như là) keo cao vút.