Mọi người bảo: Cố lên, nốt hai năm nữa thôi. Nhắc anh đi ngủ đúng giờ. Tôi muốn có một siêu thiên tài thiện.
À, túi táo để trên bàn, anh mang về làm quà cho chị và các cháu. Văn chương biểu đạt hiện thực tốt quá chăng? Có thể. Trước hôm tôi đốt, vào buổi tối (cái tối hôm tôi đi chơi sở thú), tôi mở cuốn sách đó ra, tước dọc vài trang như ta tước giấy làm chong chóng rồi thả từ tầng cao xuống cho xoay trong gió.
Nhưng không ngộ nhận mà ngại viết thì có phí đi không. Em có thương mẹ không? Đang ăn, ngước nhìn chị, cười méo mó: Không biết. Rồi ráp nối thành một câu chuyện hay một cái gì đó.
Tiếng nói đã trở thành một bộ phận của con người mà không dùng đến nhiều thì nó thật bức bí. Cuộc sống của chúng tôi không cho phép những đứa trẻ vừa cứng đầu vừa không thông minh tồn tại lâu. Nó đem lại cho bạn cảm giác thăng hoa với những phát kiến hiếm hoi.
Có gì thì mẹ mới giúp được chứ. Bạn cứ ăn và thấy nuốt được. Nếu không thông minh thì nên chọn nghề khác, đừng cố mổ xẻ tài năng bằng thứ dao tri thức gỉ cùn.
Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành. Ở đây, họ là vua bóng đá, chỉ thấy cùng lắm là người ngang hàng ghế, tả hữu quanh mình chứ không cần thấy người bên trên. Có những chi tiết của giấc mơ mà bạn hiểu, chúng phản ánh đúng thực tế, nhưng không nhiều.
Cái tục thường chỉ hay khi được chắt ra từ tâm hồn không tục, không dành để xiểm nịnh, bợ đỡ đời sống vốn đầy tục tĩu của số đông. Máy tập cơ bụng, cơ ngực, cơ chân, cơ tay. Tôi hy vọng việc sớm nhìn nhận ra điều này sẽ làm chúng ta hành động cùng nhau sớm hơn để loại bỏ dần sự ngu dốt cho nhau.
Mặc dù ta cảm nhận khá rõ giữa muôn thứ giải trí tân kỳ của đời sống, những tác phẩm văn học hay vẫn có một sức hấp dẫn kỳ lạ. Về quan niệm sống cũng như hưởng thụ. Ông ta nói chuyện cũng khá hiện đại nhưng cái khoản tụt quần này mà vẫn tỉnh bơ thì cũng khá bất ngờ.
Nếu nó là cái xe đi mượn thì lại là một nhẽ. Đến nơi ở hiện tại thì mấy năm mà không biết ai là hàng xóm. Năm nay tôi 21 tuổi, bị một số người gọi là bồng bột, thiếu thực tế, ảo tưởng, vì muốn sống chân thật và tốt đẹp trong mọi tình huống nên thua thiệt.
Lời lẽ không tổng ngổng tồng ngồng mà chữ nào chữ nấy được rẽ ngôi, xịt keo bóng mượt. Với họ, viết không có tị ti nào là học. Tóm lại, biết mình sẽ không ân hận nhưng vẫn còn chút cảm giác muốn nói một lời xin lỗi trong lúc này.