Tôi vội vàng bán lại chiếc quan tài cho một nhà chuyên lo đám táng và trở lại làm ăn. Ông ta đã thay đổi hẳn. L" ra đọc lại những lời tự chỉ trích, tôi giải quyết được vấn đề gay go nhất trong đời tôi: vấn đề tu thân.
Vậy thì lo nghĩ về tương lai làm gì?". Chỉ có 7 % nhận lời trong những lần mới thứ ba, thứ tư, thứ năm. Nhưng các anh chị tôi thấy trả hớ quá, chế giễu tôi, khiến tôi xấu hổ quá, oà lên khóc".
Ông tốt nghiệp Đại học đường Iowa vào năm 1907. Xin chỉ cho con, con đường bình yên và vui vẻ. Ngày hôm nay tôi sẽ vui tính.
Một tháng trước, cả cơ nghiệp của tôi sụp đổ trên đầu của tôi. Hốt nhiên, tôi nghe tiếng âm nhạc. Ngày cũng tối như đêm.
Riêng tôi, tôi thấy khó, khó ghê. Lúc ấy tôi nhớ lại hết quãng đời đã trải, nhớ lại những hành vi xấu xa, những nỗi lo lắng lặt vặt. Nhưng con cái ta làm sao biết mang ơn được, nếu ta không tập cho chúng như vậy? Lòng bạc bẽo mọc tự nhiên như cỏ dại.
Xin bạn nhớ khoa trưởng Hawkes ở trường Đại học Columbia nói: "Một nửa nổi lo lắng trên thế giới sở dĩ có là do người ta chưa thu thập được đủ tài liệu để quyết định mà đã rán tìm một quyết định". Nhưng tôi sẽ không ngạc nhiên hoặc bất bình vì tôi không tưởng tượng được một thế giới vắng mặt những hạng ấy". Ông nói: "Đêm tới, trước khi tắt đèn, ông tập thói quen vạch rõ công việc hôm sau.
Vì khi cầu nguyện bạn bày tỏ rõ ràng để nhờ Thượng Đế giúp cho. Hai người thỉnh thoảng lại đổi máy lẫn nhau để xem ai được nhiều bù loong. Nhất là các ông lớn tuổi, thích được khuyên bọn thiếu niên.
Suốt đời ông ta không bao giờ được ngủ trọn đêm! Như vậy nghĩa là lính thuỷ có thể nhảy kịp xuống biển và phần rủi bị chết không lớn mấy. Viên kiểm lâm ngồi trên mình ngựa, gần những du khách, liền vui miệng kể cách sinh sống của các giống gấu, nhất là gấu Bắc Mỹ này.
Sống trong "cái phòng kín mít của ngày hôm nay" có lợi cho đời sống không? Chẳng hạn, đời bà dì tôi là bà Viola Alexender đã chứng minh lời đó một cách kiêu ngạo. Nhưng sau vài tháng, một phần lớn những tội nhân thông minh hơn hết đã xoá hẳn cơn bĩ vận đó, đành lòng với định mạng, tự ép mình vào khuôn khổ của nhà giam và lợi dụng những phương tiện nhỏ nhặt nhất để được an nhàn.
Tôi khờ dại đến nỗi không thấy rõ tôi rất cần một viên giám đốc giảo hoạt coi chừng những con số chi. Đừng điên quá cái độ ấy tức là khôn vậy" Ông nói: "Không ai khổ sở bằng kẻ muốn đổi cá tính của mình để biết thành một người khác".