Ông anh cũng làm theo. Nhưng chị đối tốt với tôi, tôi biết làm sao được. Thế vi phạm thì sao nào? Dạ.
Họ không phải thiên tài, và họ cho rằng thiên tài (thơ) của chả làm nên được cái gì, thế là họ không cần quá bận tâm đến điều đó. Nhưng bác ta không tin. Bị nghi ngờ cũng đáng.
Ừ, ta chỉ là cái miệng cô gái xinh xắn tóc vàng trong tivi kia đang đớp đớp cái đuôi con mèo nghệ thuật nằm trên nóc. Chỉ có bộ óc là tỉnh táo. Nhà văn trang trí bốn bức tường bằng những dải lụa và giấy dán dịu màu.
Y học bó tay… Mọi người cười thích thú. Không hiểu sao chữ trở nên xấu tệ. Và như thế, em hiện hữu.
Ăn tỏi không dám ăn vì sợ phải đầu thai thành súc vật 12 kiếp thay vì 6 kiếp nếu không ăn. Cuốn sách thì vớ vẩn. Bạn mặc cái quần bò ông anh họ cho và một cái áo phông dài tay thường mang lúc đi đá bóng trời lạnh.
Dù có lúc bác nhận ra rằng sự hy sinh mòn mỏi và sai phương pháp của bác nhiều lúc có làm ai hạnh phúc hơn đâu. Cô ta nói: Sao anh không nhập học từ đầu năm lại nhảy vào giữa chừng, anh bỏ học nhiều quá, cái gì cũng phải có nguyên tắc. Tất nhiên, sau khi ông cụ chết, ông có thể tái xuất giang hồ nếu muốn.
Vừa đọc lại một lượt, lại thấy vẫn khá ổn. Đầy là lần vỡ giấc thứ ba hay thứ tư gì đó trong đêm. Cái chỉ huy được họ chỉ là quyền lực cao hơn.
Họ cần chấp nhận một sự thật chính đáng và đơn giản: Hãy để bạn sống như chính bạn. Và bác cũng phải sống cho mình, đó mới là sống trọn vẹn. Chả thằng nào là không biết quay cả.
Và thế là xảy ra những thảm trạng. Tốt hơn là kể theo cách mà bạn đang. Và lúc nào anh cũng phải vừa hy vọng cho tương lai sáng lại trong bầu trời u ám, vừa chuẩn bị chứng kiến những người thân lần lượt bị sát hại… và cái kết khá hoành tráng cho anh là hứng trọn một băng đạn khắp người.
Có vẻ âm thanh rủ rê túm tụm nhau để chọc tức bạn. Họ chiếm tỷ lệ một trên hai lăm khán giả, hoặc một trên năm mươi gì đó. Trơ ra một khoảng trống nhìn xuyên qua thấy một khu vườn rồi chếch ra cả ngoài con đường nhựa lở loét.