Nhưng Carnegie nhớ ngay bài học con thỏ. Tôi làm cho ông ấy đáp: "Phải, phải" ngay từ lúc đầu và quên mục đích cuối cùng của câu chuyện. Tôi cảm ơn họ và yêu cầu họ gắng sức một lần cuối cùng nữa.
Ba nó hiểu vậy, bảo nó: "Nếu con chịu ăn những món này thì con mau mạnh lắm; một ngày kia đánh nó nhào văng liền". Lời thì như vậy, nhưng giọng còn tệ hơn nữa. Chúng tôi chỉ biết rằng chính sách của chúng tôi hẳn có chỗ hay, nếu không thì sao đã thịnh vượng trong nửa thế kỷ nay được?
Chúng ta sẽ bàn thêm. Phải như vậy không, thưa ông?". Tôi thích nó lắm, mà lần trước ít bạn quá, không đủ làm một kíp.
Sau khi nghiên cứu tất cả những câu trả lời, một bác sĩ đề xướng cuộc điều tra đó, không ngần ngại gì tuyên bố trên báo rằng ông tin chắc phần nhiều những vụ ly dị do sự lỗi nhịp trong cuộc mây mưa. và bạn sẽ thấy họ thức suốt đêm để tập tành cho hoàn hảo. Nó ở trong kịch Hamlet, hồi V, màn II.
Và kết quả là cả sáu vị bất mãn đó, trong hai năm sau, mỗi vị mua giùm cho chúng tôi một chiếc xe hơi mới". Tới mùa hết việc rồi, chúng tôi không có đủ công việc để cậy ông giúp. Ngoài ra, không có cách nào khác.
nhưng các bà về phương diện đó thì khác hẳn và các đức lang quân, xin nhớ kỹ điều đó cho. Bất kỳ trong nghề nghiệp nào, trong giai cấp nào, người ta cũng thấy lỗi lầm quan trọng đó. Muốn cải thiện một người, bạn cứ ra vẻ tin người đó có đức tính này đức tính nọ đi.
Nhưng ông làm bộ quên không gởi tiền. Một cuốn sách đó đập vào óc người ta một cách mạnh mẽ, vui vẻ và rõ ràng hơn là cả đống lý luận và con số. Và nếu cha có muốn rầy con thì cha sẽ mím chặt môi, và sẽ lặp đi lặp lại, như trong kinh: - Con chỉ là một đứa nhỏ.
Khi nào gặp Ngài Tổng thống, tôi sẽ chê Ngài chỗ đó". Không, ông gợi tới một tình cao thượng và tế nhị: lòng muốn che chở trẻ em. Cô nói: "Trời phú cho ông cái giác quan về tiết điệu; ông thiệt là người trời sinh ra để mà khiêu vũ".
Chị đó dâng ông một miếng bánh mì bột bắp. Quân đội mà có tinh thần đó thì ông - mà cả Nã Phá Luân tái sinh nữa - cũng không thể bắt họ gắng sức được. Bạn đã làm thương tổn lòng tự ái, lòng kiêu căng của người ta.
Ông cùng viên đại lý tại miền đó, đi thăm một khu có nhiều người Hòa Lan làm chủ trại. Nó muốn hành động cũng như người lớn và quả được như vậy. Còn không thì nền nhớ rằng, loài người không phải luôn luôn có lý trí đâu.