Những nghệ sỹ có lượng tác phẩm đồ sộ, ngoài khía cạnh nghị lực và tài năng còn thường là những người có sức vóc hơn bình thường. Vài câu đùa nữa, và những người mới nhìn bạn với ánh mắt trìu mến như những người cũ đã từng nhìn. Thi thoảng đáp lời vài nhân vật quen sơ sơ.
Nhưng tôi không thấy hơi ấm trong trái tim các chú. Cảm thấy thế gian hoàn toàn lãnh lẽo. Bạn không sáng tạo chỉ vì khao khát sáng tạo mà không cần biết người cùng thời có hiểu hay không, cái đó chỉ là một phần nhỏ khi thực sự đầy cảm hứng.
Những phút giải lao, chờ đợi, bạn lại quan sát các cầu thủ dự bị ra sân tập nhẹ. Vậy mà các chú lấy chúng tôi làm theo luật để bịt miệng tôi. Nhưng người xem lại trầm trồ: Ồ, một kỷ lục, suốt đời nó chỉ ăn canh.
Nó khờ nên nó chưa khai thác được mình. Khi mà đời sống nhiều những người thành thật và tử tế thì anh sẽ được chứng kiến những trạng thái mới hơn nữa, không phải một sự đồng hóa. Bạn hát hoặc tiếng động cơ của bạn át đi âm thanh phố phường bủa vây.
Và thế là phải giáo dục, răn đe ngay từ trong trứng nước. Làm gì có lí do gì mà khóc. Nó chỉ có một con đường để giữ gìn những nét đẹp nguồn cội hiện sinh (luôn luôn biến chuyển) là giết những thứ mạo danh đạo đức giết nó.
Bác không rõ cháu đi đâu. Ai bảo các cậu đi trốn hoặc chợt ùa ra nhiều quá. Bạn kéo lại và nhận ra ông anh họ.
Họ so với một thằng 21 tuổi ru rú xó nhà và đưa ra kết luận nó chỉ đủ trình độ vu khống. Đó đúng là khoảng cách giữa doanh nhân và nhà văn. Nhà văn cười gượng: Tại anh chưa ăn sáng thôi, mình ạ.
Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần. Tụi bạn rủ đi đá bóng lúc mười rưỡi nhưng không thú lắm, người đang mệt. Cũng như thừa sức chỉ ra sự tàn nhẫn của môi trường xung quanh một cách cay nghiệt hơn.
Cho đến giờ phút này, trên thế gian này, tôi vẫn là một kẻ hèn. Và anh nhận ra em chẳng bao giờ chơi ác được. Ông anh hỏi ở đây bao lâu cũng được à.
Tôi trân trọng nó nhưng không biết nó có gào những câu như Chém chết mẹ nó đi hay Cho chết mẹ mày đi khi phải bon chen (với những con người chứ không phải với những con chữ như tôi) giữa dòng đời đầy dã man này không. Và sẽ không ngừng bị đào thải nữa. Nếu lỡ bị lịch sử nhớ mặt thì cũng đành chịu.