Con đường khá ổn, nhưng vẫn bụi. Cháu hôm nay đi không xin phép là cháu sai. Tôi thấy thương chị út, cũng không nhiều lắm, tính chị không hợp với ngành an ninh dù mai đây cũng chỉ làm trong văn phòng.
Khi những ý nghĩ này gõ nhịp trong óc, lòng bạn không có căm hờn, chỉ một chút bực bội, nhưng như thế cũng đủ để làm xúc tác với men tiềm thức. Đây là một sự đào thải vô tình của thời đại. Tất nhiên là để khỏi nghe những lời khuyến khích, động viên, tôi đành nhỏm dậy.
Cái bướu ở lưng lồi lên. Bây giờ những kẻ cầu bơ cầu bất còn lương thiện ngủ đâu? Chỉ là một thắc mắc, đừng gọi đây là một niềm trăn trở. Mai đi học về phải cạo râu.
Người bố không nhớ nhiều về việc vợ nói chuyện điện thoại ở tầng dưới, đứng ở tầng trên nhấc máy nghe trước mặt con. Hình như gõ phím nếu không đau mắt thì có vẻ thú hơn viết. Một hôm, nhà ấy bị ăn trộm.
Nhất là trước mặt ông ta, kẻ mà tôi không cảm thấy một chút tư cách thầy giáo nào. Nhưng chắc gì họ đã tin, dù kể cả anh đau thật, anh điên thật. Chú công an hay cảnh sát gì đó bảo: Đó là chuyện của cậu.
Bạn giật tung hết dây nhợ, mặc kệ máu tứa ra. Mà có thể họ hiểu nhưng không áp dụng được vào thực tế: Bất cứ thằng con trai nào cũng coi mình là một thằng đàn ông ở những giá trị nhất định chứ không phải một đứa trẻ con hay một cậu bé. Vay-trả nợ đời chẳng bao giờ hết.
Những nghệ sỹ nhiều tự do đi đâu hết cả rồi. Cả những trận bóng ném thằng em thi đấu nữa. Đừng thuyết giáo vô ích.
Tôi giới thiệu qua và bảo ông anh phải tắm để cho da ẩm rồi vào xông hơi khô. Họ cũng cần lòng hy sinh của bác lắm. Và họ nhìn bạn thương hại: Đừng mơ.
Mẹ tiếp tục lay bạn dậy, bạn cứ rúc vào chăn. À, vì đang viết, có thể mọi người xung quanh ngó vào một cái. Một giai đoạn thực tế đã và đang diễn ra là những tâm hồn chết, sau một thời gian cầm cự, dần hòa với những tâm hồn chết trước khi chào đời làm thành những khối ung nhọt.
Cách đây chừng một tháng, bạn và bác gái cứ đến khoảng mười giờ, sau khi đóng cửa hàng, lại đi bách bộ. Ông bà tôi, bác tôi, bố tôi cần nghỉ. Đó là lúc bạn bắt đầu trách mình thật yếu ớt, kém cỏi, không chịu nổi mấy âm thanh mà vô số con người va chạm hàng ngày.