Gọi đó là chiêu bích hổ du tường, được anh em kính nể. Người đời có kẻ ngấm ngầm bảo bác ranh ma, xảo quyệt. Tôi không muốn đi đâu cả.
Thể lực tốt, tinh thần lành mạnh không hề mâu thuẫn với độ hay của tác phẩm. Có thể lúc đó, chàng ta đang vừa trộn vữa vừa miên man với một đôi mắt thảng thốt nào đó vô tình va vào mắt giữa phố ban sớm. Tôi muốn (em muốn) sống để tôi thôi muốn chết.
Sao đến giờ mà sau mỗi chiến thắng vẫn kèm theo bao thương vong. Bác đã ra tay thì bật dậy nào. Bởi vì sự cập nhật ấy sẽ đem lại hiệu quả, rút ngắn những vất vả do sự rườm rà.
Bác nói chuyện với cháu. Ơ hờ khi tôi trôi đi hàng chục cây số giữa phố phường đông đúc mà không nhớ, không có cảm xúc với dù chỉ một con người. Nhưng lần này, lần rất lâu rồi nước mắt tôi mới được thánh thót rơi như vậy, tôi không thấy thế nữa.
Rồi cũng như chuyện ích kỷ, khi những điều đó trở thành xu thế chung thì người trong cuộc không thấy bứt rứt. Làm gì có lí do gì mà khóc. Một số người trong số họ cũng biết.
Tôi đã từng tự hỏi và kết cục là tôi quay trở lại. Mẹ khóc vì đau nhưng cũng nhẹ đi thôi. Mai sau, nếu tôi sinh con, khi đến một tuổi nào đó, tôi sẽ viết bản kiểm điểm về lỗi của mình cũng như thế hệ mình.
Được một thời gian lại lẻn sang quán nước cạnh nhà hút. Họ sợ khổ cái khổ của sự thay đổi, tuổi tác đã làm họ sợ khổ rồi. Ngả đầu vào cái ngực vốn lép xẹp.
Nó vẫn còn hoang dã. Thậm chí, dựa trên một số phân tích lúc mơ, bạn còn biết là mình đang mơ. Nó tạo ra thói quen đứng trên người khác với niềm tự hào tuổi tác.
Ông đang nằm trên một cặp đùi trắng muốt! Ông muốn vùng dậy. Còn hắn là con mèo câu bộ ngực của cô ta. Hoặc đôi lúc viện đến nó để xoa dịu những vết thương.
Nhưng mà cũng thấy có một niềm tin để hôm sau cắp cặp đến làm. Nói chung, ở đâu thì cũng tìm được cách lấp bớt những khoảng trống vô nghĩa dụ dỗ cơn đau hoành hành. Nên cháu mới dám cãi như thế.