Định ngoáy mũi phát để kết thúc truyện. Thật lòng, tôi muốn khóc. Lại bon bon trên đường bụi với khuôn mặt mới.
Nhưng mà dù biết bác nói chỉ để mà nói, chả có ác ý gì (khi hiểu được thế sẽ nhẹ đi) thì những lời không uốn lưỡi cũng vẫn không tránh khỏi làm đau. Chỉ có giữ được nhân cách và không giữ được nhân cách mà thôi. Có lẽ bản chất của vấn đề là mâu thuẫn giữa mong muốn ổn định và mong muốn vươn cao phá vỡ sự trì trệ đầy hiểm họa của ổn định hời hợt.
Thằng này ăn mặc phong phanh. Chết ra đấy hoặc lỡ bị sao thì phí đời, thì gia đình khổ. Họ muốn và ép tôi sống theo cách của họ.
Đời bao nhiêu cảnh để đời. Chậc, kể ra dài phết. Nhưng bạn biết, sẽ có tiếng chuông điện thoại, tiếng chuông cửa.
Bạn xem trận đấu với một sự thoải mái tương đối. Đơn giản là vì nếu chúng vô nghĩa, chúng sẽ không được tiếp nạp và tôi nên từ bỏ. Và chỉ có anh mới có thể vượt qua cái hạn chế này, chẳng có ai khác đâu.
Tôi ngã vào vũng nước ướt hết quần. Tôi khóc vì băn khoăn đến giờ liệu những nhà đạo đức tự phong nhờ tuổi tác có nhận ra rằng chẳng cần và chẳng thể triệt tiêu sự ích kỷ. Anh đừng uống nhiều cà phê nữa, hại lắm.
Tất cả mãi mãi là tất cả. Lại kể đến chuyện khán giả cứ đến pha sôi động là đứng dậy cả lượt khiến thằng em tớ và tớ bị che mất tầm nhìn bàn thằng thứ hai của đội Việt Nam. Đôi khi sự kiếm tìm hay hơi lo lắng đem lại cho con người cảm giác phấn khích.
Nhất là những mặt còn lại của đời sống. Ngọn lửa nhỏ làm tôi thấy trống không. Bắt đầu chan chán, rủ cậu em đi bơi.
Bác gái nghe thấy bảo: Ấy. Cơ bản là không muốn lắm. Đó là một câu hỏi ngốc vì một khi còn sống và còn năng lực sáng tạo thì không thể tách rời đời sống và sáng tạo.
Ta không phải là tên sát nhân. Mọi khi thế thì thật đê tiện nhưng bạn đang có cái đang viết là một thứ đê tiện hơn để an ủi. Hắn muốn một sự bình thản khác với tàn nhẫn, vô cảm.