Con mèo nằm trên nóc tivi. Như lòng biết ơn sự giáo dục đem lại cho họ quyền tự giáo dục. Môn Văn và môn Anh làm vèo như nước chảy.
Muối thì về biển còn nước thì lên mây. Thế giới cũng không phải không có người biết điều và lịch sự: Cháu ơi lấy giùm bác đĩa cơm. Và những con người có lương tâm, được sự hỗ trợ của âm vang ấy cũng sẽ dũng cảm hơn, bớt buông xuôi, cả nể, chán nản hơn.
Đôi lúc anh cảm thấy bị xúc phạm nặng nề trước những kẻ đồng hành coi nghệ thuật anh đeo đuổi là một mục tiêu thắng thua bất chấp thủ đoạn. Này nghệ thuật, em có phải là em không, sao cứ gõ cửa tôi vào cái giờ này. Đây là những phút giây mà con người có quyền được sướng.
Tùy theo tâm tính người mà cát thường dồn về bên thiện hay về bên ác. Rồi hỏi tắt chế độ sục ở đâu. Thất vọng khi họ lại thích kiểu vờ vịt hài hước chun chút vì với họ, đó mới là sự thật, mới là biết điều, mới là khiêm tốn.
Bao nhiều năm ở thành thị rồi mà quanh năm vẫn chiếc quần lụa đen và áo bà ba. Thôi rồi, chậc, lại mơ, bạn biết. Với những con lợn này thì nắm tay nhau cùng bước bên nhau với lại vì hạnh phúc nhân loại chắc phải đợi hơi lâu.
Mở đầu là tên của bạn, sau đó là …is a. Nếu bạn cứ chiều lòng họ, chả mấy chốc mà bạn giống họ như rập khuôn. Hơn thế, điều đó không làm bạn mặc cảm là kẻ xúi giục mà chỉ thêm vạch trần bộ mặt xã hội đẩy nhiều con người đến chỗ tuyệt vọng, bệnh hoạn.
Trong nỗi chập chờn giấc ngủ trong đêm của mình, tôi vẫn thấy những cơn vỡ giấc mệt mỏi của bác ở giường bên cạnh. Bên phải cái giá cắm bút là hộp C sủi, sách giáo khoa, sách danh ngôn, truyện chữ, truyện tranh, báo, bộ tú lơ khơ, hai cái kính, một cái nằm ngửa nhìn ra giàn gấc, một cái nằm sấp nhìn vào giường. Đều ngập trong nước mắt nhân gian.
Hãy để họ nói Những điều không sáng tạo. Bạn chả bao giờ thanh minh, phản ứng làm gì. Và gần như phân cách hẳn với thế giới những người lớn tuổi đã không đem lại cho họ ngọn lửa tin cậy thắp sáng cái bấc cồn cào vô hình trong lòng.
Tung hứng nhau bằng mấy món từ đã cũ. Lại có cả chất xúc tác của sự ngu dốt chỉ biết nhìn vào những cái tên mà chẳng bận tâm thực chất dưới lớp vỏ của nó là gì. Nhưng bây giờ có mua cũng không ăn thua rồi.
Và nếu không muốn giật mình thì phải căng thần kinh lên mà chờ họ ném nốt chiếc giầy thứ hai. Vì điều đó sẽ khiến bạn buồn ngủ mà không ngủ được. Vì thế mà nó làm bạn hay tự hỏi bạn có phải là bạn không.