Đôi má trắng nhợt ửng hồng. Lần sau không thế nữa nhé. Nhưng giấc mơ không phải lúc nào cũng tử tế, ngây thơ.
Bắt đầu thời kỳ tương đối tự do, là cái lúc bay xuống xưởng sản xuất hoặc bay lên phòng thiết kế xem sáng tác hoặc ngồi uống chè. Hôm nay là thứ 2, chị út đã đỡ khá nhiều, bác trông vẫn khỏe dù mấy đêm đều ở lại viện trông chị, sáng lại về bán hàng. Trong sở thú này, những con vật trở nên hờ hững vì tù túng.
Nhưng cái giấc mơ cũ ấy, đời có lấy đi đâu. Chưa nổi, đồng chí ạ. Tôi chỉ ủng hộ dân chủ và những anh có vẻ hợp với chiêu bài dân chủ của tôi.
Đã đi một số cây số. Viết ra là đem chúng đi triệt sản bớt. Em muốn cùng anh chạy vòng quanh công viên những buổi sáng tinh mơ.
Nó không giống như cảm giác hồi nào tôi đèo cô bạn của thằng bạn sau xe, cô nàng vứt đánh bịch bắp ngô vừa gặm hết xuống đường, tay phủi phủi tay. Đây là những phút giây mà con người có quyền được sướng. Ở đó, có thể tôi sẽ như một anh nông dân lạc lõng trong bữa tiệc thị thành.
Trên các máy chạy bộ, 3 ông Tây đang chạy rầm rập. Nhưng như thế là em còn muốn. Lúc cần vẫn có thể tập trung huy động năng lượng trong một khoảng thời gian ngắn.
Bác vừa ở bệnh viện về, đã có người mua mười bộ ấm chén, mỗi bộ 35. Cứ giờ nào là đổ từng ấy tiếng chuông. Và cúi mặt mỉm cười với mình thôi.
Và họ vẫn không có cảm giác về những cơn đau của tôi khi ngồi trên giảng đường. Rất nhiều con người suốt đời sống cho người khác nhưng về mặt lịch sử thì chỉ là hai tay đẩy bánh xe từ hai phía đối diện với những lực tương đương. Ở đây, họ chỉ nhìn vào gáy người phía trước chứ hơi đâu bận tâm nhìn mặt người phía sau.
Tất nhiên là mệt mỏi. Nhưng bạn không có nhiều cơ hội tự do như thế. Nhưng chắc chắn nó sẽ làm những trái tim biết rung động rung động.
Dần dần, tôi đâm ra còn lảng tránh chúng và giữ vẻ đạo mạo đầy cổ hủ. Tôi thương chúng vì chúng bị thời đại xô đẩy, kích thích đến sự phá luật trước khi học luật, trước khi có được một bản lĩnh và suy nghĩ chín chắn về tự do và khuôn khổ. Bao giờ thì xong? Không bao giờ? Không rõ.