Chỉ còn làm con tin ở nhà bác nữa thôi. Tinh thần? Bạn góp sự hoà đồng trong những trận bóng, trong những cuộc vui có điều độ. Giờ nó ở tầng ba, đầu giường bác trai.
Chúng tôi mò mãi không thấy. Nhường nhau nhiều khi chẳng ai được ăn. Càng xa em ta càng thấy yêu em.
Nàng nhủ: Chắc là vì ta quá yêu chồng. Được thiên tài cảm ơn, sướng nhé. Bạn không sợ người ta chán đọc vì họ chán đọc chắc gì bằng bạn chán viết.
Dễ thôi con ạ, con viết lại xem nào… Dù bạn có viết bao nhiêu chăng nữa, có gặp thêm bao nhiêu người chăng nữa thì độc giả hay những người tiếp xúc cuối cùng cũng khó hình dung ra thực chất bạn là ai. Em thấy anh cũng tội nghiệp như cô bé ấy.
Nhưng lúc đó hình như mẹ khóc. Có thể em muốn thế trong những lúc cô đơn. Đôi lúc bạn nhận được một vài sự coi trọng về nghệ thuật.
Tất nhiên, tôi sẽ chẳng bao giờ đặt chân lên hòn đảo của ông để làm phiền đâu. Rốt cuộc, khi bớt ngu dốt thì chúng ta sẽ thoải mái hơn với nhau. Trong đầu óc bạn đầy rẫy những bức tường lửa.
Thời điểm khó chịu nhất là lúc thức dậy và lúc nằm chờ ngủ. Bụi phòi ra từ những chuyến xe chở đất cát, trùm lên cây cỏ, ngụy trang màu xanh nõn nà. Em sẽ lo cho số phận con Dã Tràng mà em cho mình quyền định đoạt.
Cô không dám nhìn vào ai. Chẳng ai bóc lột ai cả. Bạn cần làm việc, cần vận động.
Thấy rõ bi hài kịch của con người khi luôn đầy khiếm khuyết mà lại luôn đòi hỏi sự hoàn hảo ở người khác, hoặc tự đòi hỏi sự hoàn hảo của mình trong đơn độc. Không biết thì khó trách. Rồi bạn lại bỏ tay ra, nó cũng chẳng thể làm bạn khó chịu.
Và nhận ra đến giờ chỉ có mẹ mới cho tôi cái quyền hờn dỗi ấy. Nhưng càng lớn, tôi càng dốt. Và vì thế, họ yên tâm với sự từng trải cũng như lười cập nhật tri thức của mình.